⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Quan Thư bị cả người lẫn xe đè lên, muốn đứng dậy cũng không nổi.
Người dân Bắc Thành nổi tiếng tốt bụng, thấy có người té thì dừng lại giúp. Nhưng hắn thì… chỉ lo đứng dậy trước, chẳng hề chìa tay đỡ vợ mới cưới.
Vừa mới trong phòng đăng ký còn đóng vai chồng dịu dàng ngọt ngào, giờ mặt thật lộ nhanh như lật bánh tráng.
Tống Quan Thư nghĩ lỗi là do cô ôm quá chặt, khiến hắn không điều khiển được xe.
Dù vậy, hắn vẫn lễ độ nói “Xin lỗi, là anh sai.”
“Biết nhận lỗi là tốt.” Thái độ biết điều khiến Khương Lăng dịu đi nửa phần tức giận.
Cô thử cử động tay chân, chỉ thấy trán còn nhức “Anh không bị gì chứ? Tay chân còn nguyên cả chứ?”
Tống Quan Thư mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, còn lén giấu tay vào trong tay áo
“Không sao.”
Khương Lăng lập tức đề xuất “Thôi khỏi đi xe. Mình đi bộ về.”
Ngã thêm phát nữa chắc mất hết cả thể diện.
Tống Quan Thư vốn cũng tính “ai về nhà nấy”, nghe cô nói vậy thì gật đầu “Được.”
Hai người sóng bước, không nói lời nào, đi bộ về khu nhà tập thể của xưởng.
Vừa tới cổng, đã thấy mấy bà cô hàng xóm đang tụ lại tám chuyện rôm rả.
“Ủa, Khương Lăng hôm nay về sớm thế?”
Một bà quen mặt vừa trông thấy cô liền gọi lớn.
Ánh mắt bà ta nhanh như chớp lia sang Tống Quan Thư đi bên cạnh, mắt lập tức sáng như đèn pha
“Cậu này là ai thế? Trời đất ơi, đẹp trai quá ”
Chuyện Khương Lăng có bạn trai, ngay cả người nhà còn chưa biết.
Hàng xóm thì càng khỏi phải nói.
Khương Lăng vẫn còn giận chuyện cha mẹ ép cô ra ngủ phòng khách, nên mới bốc đồng dắt Tống Quan Thư đi đăng ký kết hôn. Trong đầu đã lên kế hoạch dọn ra ngoài sống, cắt đứt sạch sẽ, coi như cho cả nhà một bài học nhớ đời Biết vậy, đã chẳng ép con.
Nhưng thời buổi này, một cậu trai đưa một cô gái về nhà, dù chưa chính thức tuyên bố yêu đương, thì thiên hạ cũng đoán tám phần là người yêu, hai phần còn lại là đính hôn.
Bác Thôi nan hàng xóm đối diện nhà cô nan dù miệng còn hỏi dò, nhưng trong lòng đã xem như chắc chắn rồi.
Khương Lăng nghĩ bụng Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã cầm trên tay, giấu kiểu gì cũng không qua được mắt thiên hạ, chi bằng thẳng thắn cho xong.
“Là đối tượng của cháụ”
Ở Bắc Thành, “đối tượng” là cách gọi phổ biến cho bạn trai, bạn gái. Dù có kết hôn rồi, vẫn gọi nhau là “đối tượng”, cũng không có gì sai.
Cô nói thật lòng, còn hiểu sao thì tùy người nghe suy diễn.
Tống Quan Thư thì khỏi bàn. Vừa đẹp trai, ăn mặc chỉnh tề, đạp xe cũng gọn gàng dứt khoát. So với đám công nhân thường ngày, khí chất đúng kiểu con nhà có giáo dưỡng, nhìn là thấy khác người.
Bác Thôi tính tình thẳng như ruột ngựa, lập tức hỏi lớn “Cậu này làm ở đâu thế? Cha mẹ làm gì?”
Câu hỏi vừa ra, mấy bà hàng xóm xung quanh liền dựng tai hóng như hội nghị tổ dân phố.
Ai cũng muốn biết con gái út nhà Khương tìm được mối ngon cỡ nào.
Khương Lăng còn nhớ trong nguyên tác, Tống Quan Thư không thích nhắc đến gia đình, nên chỉ nói lấp lửng “Cũng là gia đình bình thường thôi.”
Câu trả lời mập mờ ấy lập tức chia phe diễn giải
Một phe cho rằng Gia đình cậu kia chắc có thế lực, nên mới không muốn lộ ra, tránh điều tiếng.
Phe còn lại lại thì nghĩ Khương Lăng lên mặt, cố tình giấu, làm như tìm được mối cao sang, chứ biết đâu chỉ là bốc phét lấy le.
Trong đám ấy, nổi bật nhất là Hứa Đại Hoa, người vừa liếc vừa bĩu môi, giọng đanh đá
“Làm như cao giá lắm ấy. Không biết đã trèo nổi cái chức gì chưa mà giấu giấu giếm giếm.”
Bác Thôi là người hiểu chuyện.
Hứa Đại Hoa là vì con trai mình theo đuổi Khương Lăng không được, bị từ chối phũ mặt nên cay cú, nhân dịp “bỏ đá xuống giếng”.
⬅ Trước Tiếp ➡