⬅ Trước Tiếp ➡
Quách Mẫn Mẫn rời khỏi đôi môi ngọt ngào di chuyển tới cổ , cắn một phát thật mạnh vào cổ Cố Sở Sở
-A! Đau!
Lần cắn này như thanh tỉnh lý trí của Cố Sở Sở , nhận ra đây thực sự không phải mộng . Cố gắng dùng mọi sức lực mình có đẩu Mẫn Mẫn ở trên ra
-Người!
Cố Sở Sở che cổ mình lại , nhất thời không biết nên mắng vị công chúa này thế nào cho suôn sẻ . Mẫn Mẫn cười tà với nàng, sau đó dí sát nàng vào mép giường, dùng giọng điệu tà mị của mình nói
-Sao vậy? Nàng không muốn? Không phải trước kia đều mong như vậy sao?
-Người , người điên rồi!
Thường phục của Sở Sở đã sớm bị Mẫn Mẫn giải khai, bên trong trung y màu đỏ nổi bật trên làn da trắng . Sở Sở cảm thấy cơ thể mình bại lộ trước Mẫn Mẫn giống như một chú cừu nhỏ đang ở trước miệng sói, muốn trốn cũng trốn không thoát. Nàng định bước xuống giường nhưng bị Mẫn Mẫn chặn lại
-Nàng không được đi! Nói với ta , nàng có tình với ta không?
-Có hay không thì sao? Người sẽ yêu ta sao?
Sở Sở lấy chăn che ngang ngực mình lại, không cho Mẫn Mẫn tiến thêm bước nào. Thế nhưng Mẫn Mẫn hệt như một chú sói đói, muốn chiếm lấy nàng ngay lập tức, nàng không thể nào hét lên, chỉ đành nhắm tịt mắt mình lại chờ đợi . Mẫn Mẫn tiến đến sương quai xanh mυ"ŧ rồi liếʍ nhẹ
-Ta yêu nàng
Sở Sở bất ngờ , tay vẫn không ngừng đẩy vai người kia ra . Nói rồi Mẫn Mẫn ma mãnh trèo lên giường nhỏ , nàng ấy thượng trên người nàng , nhanh chóng giữ hai bàn tay kia lại. Nếu nói nàng va chạm vào làn da non mềm của Sở Sở mà không nảy sinh ra bất kì cảm giác gì, đó là nói dối, nàng thật sự, thật sự rất muốn có được Sở Sở , ít nhất là hiện tại thật sự muốn .
Sở Sở không thể nào vùng vẫy nổi, nàng ú ớ trong miệng khi Mẫn Mẫn chế trụ mình, hôn dọc khắp cơ thể yêu kiều . Bây giờ nàng đã hiểu sự quái lạ trong ánh mắt của Mẫn Mẫn mấy ngày qua là gì rồi, nàng ấy hảo nữ nhân , không thích nam nhân nữa. Lại vô tình hảo trúng nàng , trùng hợp vừa phải thôi chứ!!!
-Công chúa , đừng ... người đừng _ Sở Sở đến đường cùng đành phải nhỏ giọng cầu xin
-Sở Sở ... ta rất yêu nàng ...
Mẫn Mẫn ở nơi nhạy cảm của Sở Sở hôn rít , Sở Sở cựa quậy khép chân lại, cố ý đẩy đầu Mẫn Mẫn ra nhưng không thể. Nàng ấy cứ như một chú sói muốn ăn liền phải ăn sạch thứ mình thích. Chiếc lưỡi ma mãnh của Mẫn chạy loạn trên làn da non mềm của , khiến nàng không thể không rêи ɾỉ
-Người đừng ...
Sở Sở cố gắng nhướn người đuổi đi con sói ra khỏi người , nhưng Mẫn Mẫn mạnh hơn, nàng chế trụ hai chân của Sở Sở, khiến Sở Sở muốn vùng vẫy cũng vô pháp tránh khỏi.
Trên giường một mảnh xuân ý, Mẫn Mẫn ngâm nhẹ trong miệng một tiếng, đưa lưỡi ra nếm trọn tư mật của Sở Sở. Hạ thân Sở Sở không khác gì một nụ hồng đang vương những hạt sương long lanh, Mẫn Mẫn yêu thương ngậm lấy, muốn nuốt cho trọn hết tất cả chúng vào người. Có trách cũng chỉ trách phò mã đại nhân này quá mức mỹ mạo, quá mức câu nhân .
-Cầu người , đừng mà ... ưm~
Sở Sở đung đưa eo tránh khỏi bàn tay ma quỷ , càng nói đừng mà, ngón tay của Mẫn Mẫn càng lớn mật luận động bên trong. Nàng cắn chặt môi dưới của mình ngăn cho bản thân không phát ra những tiếng âm a da^ʍ mỹ. Nếu nàng phát ra tiếng, không phải nàng quá mức lăng loàn rồi sao?
Sở Sở quá mức xinh đẹp, dưới bàn tay Mẫn Mẫn lần lượt nở rộ . Bên dưới dịch mật bắt đầu ẩm ướt cả khoảng giường, gương mặt đỏ ửng vì thẹn của Sở Sở cũng khiến Mẫn Mẫn yêu thích.
Vẻ mặt của Sở Sở từ từ chuyển sang đầy xuân tình, đang nằm ẩn nhẫn chịu đựng cảm giác kí©ɧ ŧìиɧ mà Mẫn Mẫn mang đến. Mẫn Mẫn ở bên ngực nàng chơi đùa với hai khỏa đầy đặn, đặt lên đó vô số vết hôn chằng chịt. Trung y đỏ thuần cũng sớm không còn có thể che chắn cho nàng nữa, đành chịu trận.
-Mẫn a ưm~~
Mẫn Mẫn ở ngay nhũ hoa trước ngực của Sở Sở, dùng lưỡi vờn quanh, hơi thở hổn hển phả vào làn da nhạy cảm của nàng , khiến nàng nhịn không được mà phát ra tiếng.
Một bên được Mẫn Mẫn hôn mυ"ŧ, bên còn lại Mẫn Mẫn dốc sức xoa nắn.Cố Sở Sở từ cao cao tại thượng lúc này biến thành thấp thấp giọng rêи ɾỉ, cầu xin Mẫn Mẫn đối tốt với mình một chút, đừng đem mình giày vò như thế. Ngực của Sở Sở rải rác các vết hôn nhỏ, cũng vì lực đạo của Mẫn Mẫn mà đỏ ửng.
-Mẫn Mẫn ~.... Ưm ta ... khó chịu
-Sở Sở , nàng chính là vưu vật
Cố Sở Sở cố gắng tránh đi nhưng Mẫn Mẫn so với nàng vẫn mạnh hơn, nàng ấy mạnh mẽ mở rộng hai chân trắng nõn của nàng nhìn chằm chằm khiến nàng muốn khóc, cảm giác này thật sự dìm chết nàng. Đại tiểu thư Cố gia rốt cuộc có ngày chật vật đến vậy.
Nhìn dâʍ ŧᏂủy̠ ẩm ướt, diễm tình, Mẫn Mẫn vô thức nở một nụ cười tà , Sở Sở nhắm tịt mắt mình lại, cả mặt vì xấu hổ mà đỏ lên, tưởng chừng như có thể bốc khói
-Người từ khi nào lại vô sỉ như vậy...
Mẫn Mẫn đưa tay bắt lấy tiểu hồng đậu bên trên, trêu đùa chúng, Sở Sở hơi cắn chặt môi mình, cố tình tránh khỏi bàn tay Mẫn Mẫn . Nhưng Mẫn Mẫn chẳng những không buông tha cho nàng mà còn cố tình đưa môi xuống hôn tiểu huyệt ướt đẫm vờn quanh, Sở Sở ăn phải kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn nhất, nàng phát ra tiếng rêи ɾỉ càng nhiều
Mẫn Mẫn càng ăn càng cuồng, nàng ấy cho ngón tay mình lần tìm nơi động khẩu. Nơi đó mềm mại ẩm ướt, khi đưa ngón tay vào trong liền ôm ấp nàng bằng sự ấm nóng của chúng, liên tục co bóp nhè nhẹ. Sở Sở nhịn không được mà tiết ra một dòng ấm nóng, nàng ngại đến đỏ ửng cả mặt, cả người sắp phát hỏa.
Tay nhanh chóng loạn động khiến Sở Sở không thể tập trung được, nàng khó chịu, nhưng trong khó chịu hai phần, khoái hạt chiếm tận tám phần. Tay Mẫn Mẫn vẫn cứ nhịp nhàng ra vào, mỗi lần ra lại mang theo không ít xuân dịch , Sở Sở cắn chặt môi dưới của mình
-Mẫn a~~ ... nhanh một chút
Giọng nàng đầy xuân tình nói, nhanh một chút nàng liền có thể đạt cao triều, mau chóng kết thúc . Sở Sở như người chết đuối xem Mẫn Mẫn là cọc gỗ cứu mạng, nàng ôm chặt lấy cổ Mẫn Mẫn, hổn hển không ngừng
-Mẫn Mẫn
Ái dịch càng lúc càng nhiều, khiến ngón tay của Mẫn Mẫn cảm thấy trơn trượt, gia tăng lực đạo một chút, giúp nàng mau chóng đạt cao triều . Cơ thể Sở Sở sau cao triều xụi lơ
-Nàng còn muốn nằm trên không?
Thấy mình bị châm chọc sở sở không vui lật người Mẫn Mẫn lại , Mẫn Mẫn không phản kháng chỉ cười nhẹ
Một lúc sau ....
-Ah~~ ưm ... không được ~
-Hửm? Không phải muốn nằm trên sao? Nàng đang nằm trên đó còn đòi hỏi gì nữa
-Ngô ~~ không phải ưm .... thế này a~
-Trừ phi ta tình nguyện nằm dưới còn nếu không nàng chỉ có thể nằm trên như vậy thôi a~
-Ưm~~
Sau đó là 1 đêm dài...
______ To be continue_______
Đừng đọc chùa mà hãy Bình luận và kick sao ủng hộ đi nè! Tình hình là tui hết tiền rồi các bác ạ , khóc cả 1 dòng sông!
⬅ Trước Tiếp ➡