Quán bar có ca sĩ đang hát trên nền nhạc iazz lười biếng. Ngày đầu tiên khai trương có không ít người.
Giản Khâm ngồi ở quầy bar gọi một ly rượu Martini, sau đó không chút để ý mà mở di động ra. Lại nói, rượu này là do Nghiêm Từ lúc ấy đề cử cho anh.
"Tiểu Giản, đã lâu không gặp nha."
Giản Khâm nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu, nhìn thấy Lạc Hồi.
Lạc Hồi không khác gì năm đó, chẳng qua là khí chất trên người hơi biến đổi. Ngày xưa, anh làm người ta có cảm giác là một công tử dịu dàng ấm áp, sẽ không có cảm xúc nào thái quá. Tuy hiện tại anh ấy vẫn thế, nhưng thoạt nhìn thì cả người càng có sức sống hơn.
"Dạ, anh Lạc Hồi, trạng thái gần đây của anh rất tốt nha." Giản Khâm hàn huyên.
Trong lòng lại khịt mũi coi thường lời dạo đầu nhạt nhẽo vô vị này. Anh giống như một người có hai trái tim, một trái tim dùng để lá mặt lá trái, một trái tim dần dần bị Nghiêm Từ lấp đầy. Cả hai đều không phải là điều gì tốt.
"Tiểu Giản vẫn anh tuấn như xưa nha." Lạc Hồi nói, đôi mắt cong cong, sóng mắt dập dềnh. "Gọi cái gì thì chỉ cần báo tên của anh là được."
Nói xong, anh ấy vô tình đặt trên vai Giản Khâm, kể chuyện mấy năm nay.
Cũng không có gì quá thú vị, Giản Khâm vừa nghe vừa uống rượu, bắt đầu suy nghĩ lung tung. Uống hai ly rượu, trên mặt cũng xuất hiện men say.
"Em đi vệ sinh đã."
Xuyên qua dòng người, bỏ qua tiếng nhạc và những lời thì thầm, đi qua người đánh đàn dương cầm và nhân viên bartender.
Giản Khâm thấy Nghiêm Từ đang dựa vào vách tường bên trong quán bar, đang khoanh tay, dù bận như vẫn ung dung nhìn anh.
Tiếng nhạc iazz tùy ý mà mê người, giai điệu chìm nổi trong không trung, vang lên ở góc tối đèn không chiếu tới.
Hôm nay đúng thật là một ngày đặc sắc mà.
Khóe miệng Giản Khâm cong lên, lộ ra một nụ cười không quá rõ ràng.
"Lúc này chính là.. bạn trai cũ sao?" Hình như Nghiêm Từ không quá quen nói mấy từ này, nhưng sắc mặt anh vẫn nhàn nhạt, giống như chỉ đang hỏi đối phương đã ăn cơm chưa vậy.
"Ừ." Giản Khâm không phủ nhận.
Nghiêm Từ rũ mắt một lát, như là đang nhớ lại khuôn mặt của người đàn ông kia, khi ngẩng đầu lên, trên mặt đã xuất hiện nụ cười không tốt "Vậy thì mắt nhìn của em cũng trượt dốc thê thảm thật đấy."
Giản Khâm không biết sao Nghiêm Từ có thể mặt dày mày dạn mà so sánh bản thân mình với bạn trai cũ như thế, nhưng cũng không so đo với anh.
Anh không hề để ý mà nâng kính lên "Anh chưa thử qua thì làm sao biết được?"
Nghiêm Từ đứng trong góc không có ánh đèn, biểu cảm chìm trong nơi tối tăm nên không thấy rõ lắm, chỉ biết là hắn nhất thời không nói gì.
Cũng không biết là có để ý thật, hay chỉ đang giả vờ im lặng để ngụy trang.
"Nói cái gì tin cái nấy."
Giản Khâm cười lạnh một tiếng, không muốn chơi loại tình thú thử nhau này nữa, xoay người vào nha vệ sinh rửa tay.
Nghiêm Từ thu hồi nụ cười giả dối, giữ chặt Giản Khâm lại. Sức của hắn rất lớn, không cho anh kháng cự, Giản Khâm đành phải thuận theo hắn, bị túm vào gian buồng vệ sinh bên cạnh.
"Chó điên."
"Ừm, đúng vậy."
Buồng vệ sinh của quán bar cực kì sạch sẽ, mùi hương nhẹ nhàng, rất thích hợp để làm tình.