Dáng người khỏe khoắn, hoàn mỹ của người đàn ông cao lớn mạnh mẽ trước mắt được ẩn giấu sau bộ tây trang cao cấp định chế màu đen. Khuôn mặt người đàn ông anh tuấn như minh tinh trên màn ảnh, khi hắn rũ mắt thì trong nghiêm trang, cẩn thận, trầm ổn, nhưng khi ánh mắt họ giao nhau, thì lại nhiều thêm vài phần ngả ngớn.
Nghiêm Từ.
Thậm chí, Giản Khâm còn không biết nên định nghĩa tình huống hiện tại là như thế nào nữa. Nói hắn là bạn đại học, thì hình như chưa đủ, nhưng nếu nói là bạn trai cũ, thì mối quan hệ của hai người chỉ dừng ở mức trên tình bạn dưới tình yêu, sau khi tốt nghiệp liền bay màu, chưa từng liên lạc hay gặp lại.
Nếu nhất định phải định nghĩa đúng và đủ, thì chính là loại bạn giường học cùng đại học.
Giản Khâm đẩy mắt kính, bình tĩnh nói "Anh là phụ huynh của Nghiêm Hành sao?"
"Ừ." Nghiêm Từ đi vài bước tới trước mặt Giản Khâm. "Chuyện của Tiểu Hành, anh đã nghe nói. Khi trở về anh sẽ nghiêm khắc phê bình nhắc nhở nó."
Rõ ràng là nói chuyện nghiêm túc, nhưng người này đã sớm vượt qua khoảng cách an toàn, giọng điệu cũng kiểu tùy tiện rất khó tả.
"Anh chỉ cần cầm di động là có thể đi được rồi." Giản Khâm vừa nói, vừa lấy chiếc điện thoại mới ra mắt gần đây nhất từ trong ngăn kéo ra.
Đối phương lại không hề định đi đâu cả, chỉ tiện tay cất điện thoại vào trong túi, dán sát vào hơn "Thầy Giản, có nhớ anh không?"
Khoảng cách gần như gang tấc, trong không khí đều bị trộn lẫn mùi nước hoa của tên khốn khiếp nguy hiểm trước mắt.
Giản Khâm nhíu mày, tránh đi "Thần kinh."
Phản ứng của Giản Khâm lại làm vừa lòng Nghiêm Từ, làm Nghiêm Từ nhịn không được mà ghé sát đến bên tai anh, thấp giọng hỏi "Vậy có nhớ phía dưới của anh không?"
Giản Khâm liếc mắt nhìn anh, lạnh lùng nói "Ở đây là trường học, không phải là khách sạn."
Nghiêm Từ cười nói, hơi thở ấm áp phả vào vành tai mềm nhẹ của Giản Khâm, làm anh run lên "Nhưng mà, nơi có em, thì chính là khách sạn của anh rồi."
Sặc mùi khách làng chơi chính hiệu mà.
Giản Khâm đơ người ra, rồi nhanh chóng phản ứng lại, kịp thời đẩy Nghiêm Từ ra, cười lạnh, hàm hồ trả lời câu hỏi trước của Nghiêm Từ "Nghĩ mình là Định Hải Thần Châm Kim Cô Bổng có một không hai sao?"
Định Hải Thần Châm Kim Cô Bổng Kim Cô Bổng có tên đầy đủ là "Như Ý Kim Cô Bổng", nhũ danh là "Linh Dương Bổng", biệt danh là "Định Hải Thần Châm thiết" được đích thân Thái Thượng Lão Quân luyện trong lò. Gậy Như Ý có hai đầu bịt vàng, ở giữa là đoạn ô thiết có khắc hàng chữ "Như Ý Kim Cô Bổng, một vạn ba ngàn năm trăm cân" có thể tùy tâm dài ngắn, biến hóa vi châm, lại có thể đỉnh thiên lập địa, chống trời chống đất, nhập giang hà hồ biển, khi lũ lụt lại có thể bình định về saụ Lúc thiên hạ hồng thủy phiếm lạm, Đại Vũ đã đem Kim Cô Bổng đi trị thủy, sau đó ném vào Đông Hải. Về sau Nguyên Thủy Thiên Tôn dùng Kim Cô Bổng để đo biển và trời lấy ý Hải Hà vĩnh viễn cố, từ đó có tên gọi là Định Hải Thần Châm thiết. Nguồn https //guụvn/diem tin/tay du ky lo dien than khi thuong co lan at suc manh ton ngo khong 5d6c45912f01bb1311233c12.html
"Tiểu Giản nhớ anh." Lúc này, Nghiêm Từ mới vừa lòng mà lui ra sau một bước, lẩm bẩm.
Giản Khâm tức cười, hừ lạnh một tiếng.