⬅ Trước Tiếp ➡
Chọn Sở Thừa Hi để trở thành một mục tiêu, Minh Đế cũng không phải không có cân nhắc.
Mục tiêu này không có mẫu tộc ℭường thịnh như Hoa Quý phi, để tránh việc mượn sự cưng chiều của Hoàng đế để gây sóng gió. Cũng không thể không có ưu điểm nào, bằng không ngay cả một nguyên nhân cưng chiều hợp lý cũng không có, nói ra làm sao có thể khiến người ta tin tưởng được?
Trong mắt Minh Đế, Sở Thừa Hi vẫn rấttốt, mẫu phi là con gái của quan nhỏ, cho dù thân mang long ân, cũng không lật ra được sóng gió quá lớn, sinh ra cũng là người đáng yêu nhất tɾong các vị Hoàng tử, khuôn mặt thanh tú, khôn khéo hiểu chuyện, có khuynh hướng thiên vị y, là chuyện bình thường đến cỡ nào? Làm lá chắn ở phía trước Sở Thừa Doanh, rấtphù hợp.
Sở Thừa Hi Tôi cảm ơn ông, tôi cảm ơn cả nhà ông.
"Hôm nay là sinh rồi.” Minh Đế hỏi.
Người ông ấy hỏi chính là Tứ Hoàng tử Sở Vĩnh Chân.
Thục phi mặc cung phụcTĩnh Lam, cúi đầu cung kính nói "Vĩnh Chân nhiễm phong hàn, thật sự không đứng lên được, mong bệ hạ thứ tội.”
"Từ khi vào đông, huynh ấy liền sinh bệnh, phụ h0àng, Vĩnh Diễm cầu xin ngài, lát nữa ngài đến xem huynh ấy một chút."
Ngũ Hoàng tử Sở Vĩnh Diễm thay đổi dáng vẻ tùy hứng đá người vừa rồi, hắn năm nay mười lăm tuổi, nhỏ hơn nhị h0àng tử Sở Thiên Lộc một tuổi, cười rộ lên lộ ra một đôi răng hổ nhọn nhọn, tɾong cung có một biệt hiệu, tên là Hỗn Thế tiểu ma vương.
Tứ Hoàng tử Sở Vĩnh Chân và Ngũ Hoàng tử Sở Vĩnh Diễm là cặp song sinh có khuôn mặt giống nhau, nhưng không ai có thể nhận sai bọn họ, có lời đồn rằng lúc còn tɾong bụng mẹ, đệ đệ đã cướp dinh dưỡng của ca ca, cho nên vừa ra đời, đệ đệ liền rấtkhỏe ma͙nh, sức lực lớn đến kinh người, mười tuổi có thể giơ đỉnh đồng, ca ca lại tiên thiên không đủ, bệnh nhược yếu ớt, không có một ngày thoát khỏi thuốc đắng, về sau lại điểm chu sa giữa mi tâm, quy y cửa phật, pháp hiệu Chân Liên, thật sự muốn tách rời khỏi bên ngoài, không vương khói lửa nhân gian.
Minh Đế ừ một tiếng, lại ôm Sở Thừa Hi tɾong ngực mới nói "Trẫm đã biết, Trương thái y truyền thái y đến Minh Hoa cung chẩn trị cho Tứ Hoàng tử.”
Lại là qua có lệ như vậy, ánh mắt Ngũ Hoàng tử Sở Vĩnh Diễm tối sầm lại, nhớ tới lời ca ca nói, cũng không nói thêm gì nữa.
"Thừa Hi, không phải con vẫn luôn muốn ăn kẹo hồ lô ngoài cung sao? Phụ h0àng bảo Lý Khiêm tìm tới sư phụ hồ lô có tay nghề tốt nhất cả kinh thành, tɾong chốc lát sẽ làm xong trước mặt con được không? "Minh Đế nhéo nhéo khuôn mặt Sở Thừa Hi, cảm giác tốt hơn so với sữa mềm.
Sở Thừa Hi Lại là Sở Thừa Hi Phụ h0àng, vì sao phụ h0àng lại bất công như vậy
Sở Vĩnh Diễm tức giận đến cực điểm, hắn nhớ tới ca ca đáng thương, hắn nhớ tới mẫu thân có lời khó nói, sát khí đằng đằng trừng về phía Lục Hoàng tử tɾong ngực Phụ h0àng, ánh mắt Sở Thừa Hi cùng đúng lúc đối diện với hắn, ánh mắt sói con dường như muốn xé nát y, tɾong lòng kinh hãi đột nhiên nhảy dựng lên, sau lưng đều lạnh lẽo nannan
Trời ạ, y coi như cũng là một khối vàng phát sáng, hiện tại ở tɾong mắt Sở Vĩnh Diễm lại giống như một cục cứt chó đáng ghét rồi nhỉ? Sở Vĩnh Diễm thiên phú dị bẩm, sức ma͙nh kinh người, sau này là Kim Diện đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy trên chiến trường, Sở Thừa Hi ấn tượng nhất chính là miêu tả Sức ma͙nh của Lục Hoàng lực đáng sợ như quỷ thần, đầu thủ lĩnh Nhung Địch lại giống như dưa quả dưa hấu bị hắn dùng mấy chùy đập vỡ, mềm là thịt vụn, cứng là mảnh xương nhỏ, đỏ là máu tươi, trắng chính là óc.
⬅ Trước Tiếp ➡