⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể nói, chút tình cha duy nhất của đế vương đều dùng trên người kết tinh tình yêu của ông ấy và Thuần Hiếu Hoàng Hậụ Về phần Mân phi sinh ra Sở Thừa Hi, chỉ có thể phối hợp với một bài "Hoa Điền Sai" của Vương Lực Hoành.
Cho nên di vật của Thuần Hiếu Hoàng Hậu này, ước chừng tương đương với một tấm kim bài miễn tử đấy.
Đệt mợ, thực sự nhận được một đại bảo bối rồi
"Vậy mà lại là hồi môn của tiên hậu Phần tâm ý này, phần tâm ý này, Thừa Hi vô cùng cảm kích, ta..."
Sở Thừa Hi ngạc nhiên đan xen với mừng rỡ, móc đầu óc rỗng muốn tìm ra một cái rắm cầu vồng cực kỳ có thành ý, nói đến cũng thật kỳ quái, bình thường mấy lời xã giao dối trá đó lúc nào y cũng có thể nói được, nhưng lúc này đầu óc trống rỗng, gấp đến độ như kiến trên chảo nóng.
Bỗng dưng đầu trầm xuống, chóp mũi ngửi thấy mùi vị mát lạnh như cỏ cây tɾong sương, sau mưa, làm cho người ta thư thái, y tò mò ngước mắt lên, thì ra là bàn tay Đại Hoàng huynh rơi xuống đỉnh đầu mình.
Quân tử như ngọc, mặt mày cũng như họa, hắn cúi đầu nói "Thừa Hi, giữa đệ và ta, không cần phải khách khí.”
Sở Thừa Hi ngẩn người.
Đại Hoàng huynh, đúng là rấttốt a...
Người đàn ông có phẩm chất tốt như vậy, sẽ mất máu mà chết, khắp người dính đầy nước bùn, chết oan uổng, nhưng không ai biết rốt cuộc hung thủ là ai.
Phá vỡ khung cảnh ấm áp này là một cung nữ truyền tin.
"Đại Hoàng tử đïện hạ, Lục Hoàng tử đïện hạ, bệ hạ và Thục phi nương nương đến."
Mặc dù Hoàng đế lập quốc cũng không phải người anh tuấn, trải qua nhiều đời thay đổi mỹ nhân hậu cung, dáng dấp Hoàng đế đời sau cũng không tệ, Hoàng đế Đại Thịnh hiện giờ, cha của Sở Thừa Hi hiện tại là Minh Đế, hơn bốn mươi tuổi, vẫn anh vũ bất phàm, hiện đại cũng có thể xưng là một câu đại thúc anh tuấn.
"Ôi chao, Thừa Hi của trẫm, để trẫm nhìn con chút nào."
Minh Đế nhìn thấy con trai từ xa liền thấy vui vẻ, một tay ôm bánh gạo nếp mềm mại vào tɾong ngực, hận không thể để toàn dân khắp thiên hạ đều biết người ông ấy thích nhất, đắc ý nhất, sủng ái nhất chính là Lục Hoàng tử Sở Thừa Hi, ông ấy muốn lập Sở Thừa Hi làm Thái tử.
Sở Thừa Hi Mẹ nó, đừng ôm ông đây.
Hoàng đế chó má, yêu thương mà ông trao cho tôi, chỉ có thiệt hại
"Phụ h0àng, Thừa Hi nhớ ngài..."
Y chỉ có thể ngã vào tɾong ngực Hoàng đế, dụi má vào những đường khâu tinh xảo trên viên long bào, giả vờ thành một đứa trẻ nhu nhược, tɾong lòng yên lặng bổ sung một câu, mẹ nó ông hại tôi thật là thảm mà...
Sở Thừa Hi được Hoàng đế ôm vào tɾong ngực, mơ hồ có thể ngửi được long tiên hương trên người đối phương, tɾong lúc nhất thời ánh mắt mọi người đều dừng trên người y, nói là vạn người chú ý cũng không quá đáng, vị trí từ trên cao nhìn xuống, vô cùng có ưu thế địa lý, nhìn thấy rõ ràng tất cả mọi người.
Hoa Quý phi liếc mắt, Sở Thiên Lộc sắc mặt không tốt, Thục phi bên phải ánh mắt bình tĩnh, Ngũ Hoàng tử Sở Vĩnh Diễm đá nô tài bên cạnh. Trinh phi bên trái cười vô cùng quyến rũ, có chút nghiến răng nghiến lợi, nàng ta lôi kéo Tam Hoàng tử Sở Cảnh Diệu đi thẳng vào tɾong vị trí trung tâm, nhưng mà Tam Hoàng tử có chút nhát gan, không tình nguyện lui về phía sau, miệng lẩm bẩm đừng đừng.
"Bệ hạ, ngài cũng thương Tam Hoàng tử của chúng ta, Tam Hoàng tử lại cao lên..."
Nhìn vào toàn cục, hai từ tuyệt vời.
Tại hiện trường nếu có một trăm người, Sở Thừa Hi đoán chừng mình sẽ có một trăm kiểu chết.
Tất cả mọi người hận không thể nhanh chóng trừ khử y, đem y làm đệm đá lót đường.
Chỉ có Đại Hoàng tử Sở Thừa Doanh đứng có chút xa, rời xa náo nhiệt phồn hoa gấm vóc, một thân một mình, cách bờ xem lửa tịch mịch, bạch y như tuyết, tóc đen băng thanh, gió nhẹ thổi qua, hồng mai lã chà rơi xuống, rơi đến đầu vai, thê lương uyển lệ.
Hắn không biết sao? Tất nhiên là hắn biết.
Đối với một vị huynh trưởng thiên tính lương thiện như vậy mà nói, lạnh lùng nhìn thấy tiểu đệ làm bia đỡ cho hắn, làm sao không đau lòng dằn vặt chứ? Nhưng mà quân phụ ở trên, cho dù vạn lần áy náy, cũng chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, cho nên Sở Thừa Doanh tất nhiên mang the0 sự thương tiếc đối với Sở Thừa Hi không giống với các đệ đệ khác.
Hắn muốn bù đắp cho y.
Hắn muốn bảo vệ y.
Làm huynh trưởng của y, bảo vệ y cả đời.
⬅ Trước Tiếp ➡