Sinh ra tɾong nhà đế vương, có lẽ là sai lầm lớn nhất của Sở Thừa Doanh tɾong cuộc đời này. Đối với nai mẹ đang nghi mang thai còn không đành lòng xuống tay, làm sao ứng phó với những thủ đoạn tàn khốc sau đó?
Những điều tốt đẹp trên thế giới không thể giữ mãi được, mây màu dễ phân tán, thủy tinh dễ vỡ.
Sở Thừa Doanh mất sớm, mang the0 vẻ đẹp bi kịch khi ngọc bích bị vỡ vụn, nhưng kết cục này đã được định từ trước.
Cho nên, mặc dù biết mình là lá chắn của Sở Thừa Doanh, Sở Thừa Hi vẫn không ghi hận đối với vị huynh trưởng này, ngược lại sinh ra chút tình cảm "đều là người luân lạc đến chân trời", dù sao tất cả mọi người đều là bia đỡ đạn cho cốt truyện không quá nửa liền qua đời. Nếu là một bộ phim truyền hình, Sở Thừa Doanh sống nhiều hơn y một tập nannan
Huống chi tháng trước người ôm y ra từ tɾong hồ băng, chính là vị Đại Hoàng tử đïện hạ cao phong lượng tiết như tiên hạc trước mắt này.
The0 một nghĩa nào đó, hắn là ân nhân cứu mạng của mình.
"Không có, đại ca, vừa rồi Nhị Hoàng huynh không có bắt nạt ta." Chân mày Sở Thừa Hi cong lên, phất tay áo cho người đem đồ đạc của Sở Thiên Lộc cất đi, đổi một bộ khác chiêu đãi Sở Thừa Doanh tốt hơn.
So với nhị ca ngạo mạn thối mặt, vị huynh trưởng thân thiết này vẫn làm cho y thích hơn.
“...... Thật sao?”
Sở Thừa Doanh nhíu mày, vẫn không tin.
Tiểu Hoàng tử lắc lư ống tay áo rộng thùng thình của y "Thật mà.”
Sở Thừa Doanh cúi đầu, nhìn thấy khuôn mặt hồng nhuận như ngọc của tiểu h0àng tử, con ngươi đen láy, sach sẽ, tɾong suốt, giống như gương sáng, tɾong lòng không khỏi thở dài.
Lục đệ trước đây, là một đứa trẻ bị cưng chiều đến hư, tùy hứng rấtkiêu căng, kỳ thật hắn có chút không thích, nhưng từ ngày Thừa Hi rơi xuống nước, dạo chơi một lần ở quỷ môn quan, tính tình của y lại trở nên hiểu chuyện như vậy.
Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Sở Thừa Doanh cười nói "Thôi, hôm nay là sinh nhật của Thừa Hi, đoán xem huynh trưởng chuẩn bị cho đệ quà gì?”
"Còn muốn ta đoán sao? Ta cho rằng huynh trưởng sẽ trực tiếp đưa cho ta, tự đưa đến tay ta.”
Sở Thừa Doanh mỉm cười "Thừa Hi, đưa tay ra.”
"Thật sao?"
Tiểu Hoàng tử ngoan ngoãn vươn lòng bàn tay mềm mại ra, giống như mèo con đưa ra miếng đệm thịt màu hồng phấn.
Vật tɾong lòng bàn tay có chút lạnh lẽo.
"Khuất Tử có nói "Đăng Côn Lôn hề thực Ngọc Anh, sống cuộc sống như trời như đất, sáng như mặt trăng và mặt trời", Thừa Hi, huynh trưởng không cầu gì khác cho đệ, chỉ mong đệ bình an trưởng thành, không lo không sợ, thuận lợi an khang." Đại Hoàng tử xưa nay coi trọng đoan trang đuôi mắt khẽ cong, ánh sáng tɾong mắt khẽ đung đưa, dưới ánh trăng như suối mới, vừa lưu luyến lại vừa dịu dàng.
Lại là ngọc bội...
Biểu hiện của Sở Thừa Hi không quá vui mừng.
Đây là ngọc bội thứ hai Sở Thừa Hi nhận được hôm nay, không giống như nhị h0àng huynh Sở Thiên Lộc cố ý ċһán ghét cho người đưa ngọc bội tượng Phật tới, Sở Thừa Doanh tặng y một quả hồ lô nhỏ màu xanh biếc, tɾong suốt, sáng bóng đáng yêu, hồ lô hài âm "Phúc Lộc", ngụ ý cát tường, rấthợp với h0àn cảnh.
Điều đáng nói là, bởi vì cành lá tươi tốt, hồ lô cũng đại biểu cho con cháu hưng thịnh, lúc nam nữ đính hôn, cũng tập dùng vật gì giống như hoa văn hồ lô.
Sở Thừa Hi chớp chớp mắt "Cảm ơn huynh trưởng, Thừa Hi rấtthích.”
Đại Thịnh tôn sùng mỹ ngọc, mà khinh thường vàng bạc, y lại là một đứa trẻ nhỏ, cho nên tất cả mọi người lựa chọn dùng ngọc bội làm lễ vật, cũng không khó lý giải. Là có quá nhiều món quà trùng lặp cho nên hơi thất vọng sao?
Tầm mắt rơi xuống tượng Phật bạch ngọc giữa hông y, ánh mắt Sở Thừa Doanh chậm lại, giống như có cảm giác, dời mắt phượng, cũng không nói gì.
"Tiểu đïện hạ có điều không biết, hồ lô ngọc này chính là vật hồi môn của Tiên Hậu, đồ vật cũ trước kia phần lớn đều để lại Tiềm Dinh, đây là một số ít được để bên cạnh Đại Hoàng tử, còn đặc biệt chọn cho ngài." Tùy tùng Thanh Phong bên cạnh hắn nhịn không được nói.
Sở Thừa Doanh trách cứ "Nhiều miệng.”
Sở Thừa Hi kinh ngạc, địa vị của Thuần Hiếu Hoàng Hậu tɾong lòng Hoàng đế là cực kỳ cao, bằng không ông ấy cũng sẽ không coi Sở Thừa Doanh là nhi tử yêu quý nhất, vì muốn hắn leo lên ngôi vị Hoàng đế mà hao tâm khổ tứ cho dù Sở Thừa Doanh cũng không phải là người thích hợp nhất .