⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ cần là trẻ con, từ xưa đến nay đều không thoát khỏi việc tra hỏi bài tập.
Nói đến bài tập về nhà, Sở Thừa Hi có thừa thực lực.
Để có thể sống lâu tɾong thâm cung này, Sở Thừa Hi ngấm ngầm đốt đèn học đêm ngày càng chăm chỉ, bề ngoài không dám thể hiện ra, hơn nữa vốn dĩ y vừa mới xuyên qua, chữ viết rấtlộn xộn, thất ngã bát nghiêng.
Y có sự tự tin này.
Y phải là người đứng đầu đếm từ dưới lên tɾong bài kiểm tra đó
Thuận lợi chính là, Minh Đế thật sự hỏi tình hình học tập của từng h0àng tử một tɾong gia yến.
Minh Đế cười nói, tɾong lời nói có vài phần khen ngợi "Hoa Quý phi nói với trẫm, kết quả thi khảo hạch lần trước, Thiên Lộc không tệ, lại đứng đầu bảng, rấtcó phong độ khi trẫm còn trẻ, tốt, rấttốt.”
Quả nhiên ai làm bài thi tốt nhất liền nhịn không được mà nói ra chuyện này. Sở Thiên Lộc đúng là mọi thứ đều rấttốt, kinh sử, sách luận, cưỡi ngựa bắn cung thậm chí thi từ, đều là hình mẫu tɾong thái học mà mỗi người noi the0, lại bởi vì gia thế mẫu tộc lớn, tất cả mọi người đối với hắn rấtcung kính, tâm phụckhẩu phục̶.
Từ ánh mắt Sở Thừa Hi nhận thấy người này mới là người thích hợp làm h0àng đế nhất tɾong tất cả các h0àng tử.
"Nhưng chuyện gì đang xảy ra với con vậy? Tại sao lại làm bài khảo hạch kém như vậy? Thái phó cho trẫm xem qua bài thi của con, quả thực chữ xấu hơn cả gà bới "Minh Đế vừa chuyển một cái, quát lớn ra tiếng.
Sở Thừa Hi vừa nghe thấy, tɾong lòng mừng rỡ, vội vàng muốn quỳ xuống, ai ngờ có người đã g͙iành tạ tội trước.
Tam Hoàng tử Sở Cảnh Diệu run rẩy, một thân áo gấm màu xanh lá cây làm nổi bật gương mặt trắng bệch "Phụ h0àng bớt giận, phụ h0àng bớt giận, lần sau con, lần sau con..."
Sở Thừa Hi ?
Bài khảo hạch nhỏ của thái học, Nhị Hoàng tử Sở Thiên Lộc là đệ nhất, Đại Hoàng tử Sở Thừa Doanh thứ hai, ở giữa là Ngũ Hoàng tử Sở Vĩnh Diễm và Lục Hoàng tử Sở Thừa Hi, người kém nhất dĩ nhiên là Tam Hoàng tử Sở Cảnh Diệụ
Sở Thừa Hi Đáng ghét Rõ ràng số một đếm từ dưới lên là của y Sao lại có người kém hơn cả người xuyên không đến cơ chứ
Sở Thừa Hi cuối cùng cũng biết vì sao vừa rồi khi tranh vị trí trung tâm, vị ca ca này của y không muốn đi tranh, hóa ra là biết mình thi kém, hận không thể biến mất tại chỗ.
Dáng vẻ nhát gan của Tam Hoàng tử, Minh Đế nhìn thấy liền phiền não, khoát tay bảo hắn lui ra.
"Thừa Doanh, còn có con, con là con trai trưởng của trẫm, phải làm gương cho các vị đệ đệ. Nếu trẫm lại nghe được người nói con đến muộn về sớm, không có chí tiến thủ, mấy giờ học này, con cũng không cần phải đến nữa." Sắc mặt Minh Đế càng lạnh lẽo hơn, mắt phượng thâm trầm, uy nghiêm ngút trời, khiến người ta sợ hãi không dám nhìn thẳng.
Sở Thừa Doanh đứng dậy hành lễ "Nhi thần nhớ kỹ lời dạy của phụ h0àng.”
Cái gì gọi là phái diễn xuất̸, cái này mới gọi là phái diễn xuất̸. Tại hiện trường ai có thể nhìn ra được, Sở Thừa Doanh không được yêu không được yêu thương là nhi tử mà đế vương yêu thích nhất, Sở Thừa Hi được sủng ái như hoa tươi mới là đứa con bị bỏ rơi phải hy sinh sớm.
Nếu không đọc kịch bản trước, ngay cả Sở Thừa Hi cũng bị lừa.
Có lẽ là ánh mắt rối rắm của Sở Thừa Hi quá rõ ràng, Sở Thừa Doanh cũng phát giác được y đang nhìn mình, những Hoàng tử khác vào thời điểm này, không phải vui sướng khi thấy người gặp họa sao, chỉ có dáng vẻ buồn bực không vui của Lục đệ, h0àn toàn khác họ.
Chỉ có đệ đệ Thừa Hi lo lắng cho hắn...
Trong lòng Sở Thừa Doanh không khỏi thấy ấm áp, lông mày dài giãn ra, khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười không thể đoán được với Lục đệ.
⬅ Trước Tiếp ➡