⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ kiếp...
Còn về phong cách tự do này...
Đầu của y rấttrân quý, y không muốn đầu mình bị đập vỡ giống như quả dưa hấụ..
"Phụ h0àng, cũng đã lâu rồi con không gặp Tứ ca, hay là chúng ta đi thăm huynh ấy nhé? Tứ ca nhất định rấtnhớ ngài, nếu huynh ấy nhìn thấy ngài, bệnh nặng̝ hơn nữa cũng sẽ tốt lên." Tiểu Hoàng tử vòng quanh cổ Hoàng đế, trên người còn có mùi sữa nhàn nhạt, mềm giọng nói, quấn người như mèo con.
Sở Vĩnh Diễm thật sự không thể tin lời mình vừa nghe được, hắn không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Tiểu Hoàng tử, đối phương nghiêng đầu tɾong ngực Hoàng đế, cười dí dỏm với hắn, đèn đuốc huy h0àng, vì lông vũ đen kịt của y mà nhuộm màu vàng xinh đẹp, đôi mắt thuần khiết, tựa như hai khối bảo thạch lấp lánh.
Hắn bỗng nhiên hiểu được vì sao phụ h0àng thiên vị y, bởi vì ngay cả chính hắn, cũng suýt nữa phản bội ca ca và mẫu phi, thiếu chút nữa bị y mị hoặc.
"Thừa Hi con..."Mân phi lên tiếng ngăn cản.
Minh Đế bình tĩnh nói "Bệnh Vĩnh Chân là có từ tɾong bụng mẹ, trẫm thăm một lần hai lần làm sao có thể khỏe lại được? Hôm nay là sinh nhật của con, mọi người đến vì muốn chúc mừng con, một đám người chậm rãi the0 con chạy đến cung Minh Hoa, ngược lại làm phiền Tứ ca của con dưỡng bệnh.”
"Thừa Hi mấy ngày trước cũng không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước, bị một trận bệnh nặng̝, khi đó khó chịu muốn chết, nhưng có phụ h0àng ở bên cạnh liền không khó chịu nữa, Tứ ca cũng vậy. Phụ h0àng đi thăm Tứ ca đi, Thừa Hi còn có các vị mẫu phi cùng nhau đến thăm h0àng huynh.”
Vô tình trượt chân rơi xuống nước?
Minh Đế thở dài, bỗng nhiên có chút mềm lòng "Thừa Hi, con là một đứa trẻ ngoan. Sau gia yến, trẫm sẽ đi thăm Tứ ca của con.”
Bởi vì là gia yến, lại có Hoàng tử, yến hội không sắp xếp biểu diễn ca múa, mùa đông rét lạnh, từ trước đến nay Đại Thịnh đều có phong tục ăn thịt dê, trên mỗi chiếc bàn sơn hồng đều đặt nồi nồi lẩu bằng vàng nóng hổi, lửa nhỏ nấu dê tươi, nấu đến thơ๓, lại đặt đĩa ngọc cửu chuyển, hành gừng tỏi băm nhỏ các loại nước chấm đều có đầy đủ.
“Thiên Lộc, sao tối nay con không nói lời nào?” Đang lúc bữa tiệc linh đình, Hoa Quý phi hạ thấp giọng nói hỏi.
Trên mặt Sở Thiên Lộc lộ ra sự xấu hổ "Thân thể không khỏe.”
"Giọng con sao lại khàn thế này? Lúc tới còn rấttốt mà "Hoa Quý phi nghe thấy giọng nói của hắn khàn khàn, nhất thời dựng thẳng lông mày lá liễu lên, "Được, có phải cung Trường Xuân dùng thủ đoạn gì không?”
Sở Thiên Lộc "... Không ai hại con, con tự uống nước nóng.”
"Cung Trường Xuân có thể có trà ngon gì khiến cho con gấp gáp như thế chứ? Con xưa nay ổn trọng, nhất định là có người hại con, mau để phụ h0àng làm chủ cho con " Đổ oan cho người khác cũng không phải không được.
Sở Thiên Lộc làm sao không biết tâm tư của nàng ta được, vội vàng giữ chặt, tay phải đỡ trán "Thật sự là uống vội, một người làm một người chịu, tự trách con, đừng làm mất mặt.”
⬅ Trước Tiếp ➡