⬅ Trước Tiếp ➡
Uyển Nương nhìn qua bóng lưng Tiểu Lan nhẹ giọng thở dài.
"Di nương," Tiểu Cúc bưng lấy bát thuốc đi tới, "Thuốc sắc xong rồi."
"Cảm ơn, đặt ở đó đi." Nàng nói.
Nhìn chén thuốc đen sì kia, bây giờ nàng không có tâm tình để uống.
"Di nương, người không uống nhanh lên sao nô tỳ rửa chén được?"
"Để ta rửa cũng được."
"Di nương, nếu như để cho ngài rửa chén, gia tách tội xuống khai trừ nô tỳ thì phải làm sao?"
Uyển Nương bất đắc dĩ nghĩ thầm, những nha đầu này còn nhỏ tuổi hơn nàng nhưng miệng lưỡi lại sắc bén khiến người ta khó mà chống đỡ được.
Uyển Nương không biết cách cãi nhau với người khác, chỉ có thể cố gắng nén chịu.
"Được, ta uống ngay."
Nàng cầm lấy cái thìa, khuấy cho thuốc nguội bớt rồi uống một hơi hết sạch.
Sau khi uống thuốc xong, nàng thầm nghĩ, không còn chuyện gì để làm nữa chi bằng trở về phòng ngủ cho cơ thể mau lành lại.
Nàng trở về phòng, mặc nguyên áo nằm xuống. Nào biết, nàng vừa ngủ Thạch Thương Tiều đã xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Tiểu Lan cùng Tiểu Cúc còn đang đứng ở hành lang trong hậu viện nói chuyện phím, trên tay cầm bánh ngọt vốn là của Uyển Nương ăn hết hơn phân nửa.
Đối với việc liên thủ khiến Uyển Nương khó chịu, hai người không khỏi cảm thấy vui vẻ.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng vấn an của nha hoàn, mới vội vàng nhét toàn bộ số điểm tâm chưa ăn xong vào trong miệng, nuốt vội xuống, Tiểu Cúc còn suýt bị nghẹn.
Hai người vội vàng bước đến, lúc này Thạch Thương Tiều đã lên cầu thang, đến trước cửa phòng.
"Thỉnh an gia." Tiểu Lan vội vàng uốn gối thi lễ.
Tiểu Cúc còn đang nghẹn bánh, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể động miệng vờ đang vấn an.
"Di nương đâu?"
Ánh mắt Thạch Thương Tiều nhìn nha hoàn đầy vẻ nghiêm túc, lạnh lùng.
"Di nương dùng bữa sáng xong đã trở về phòng ngủ." Tiểu Lan cố ý nói "Bình thường di nương hay ngủ đến giữa trưa, tới lúc dùng cơm mới rời giường. Có cần nô tỳ đi gọi di nương dậy không?"
Nàng ta nói như vậy chính là muốn khiến Thạch Thương Tiều cảm thấy Uyển Nương lười biếng, cả ngày không ăn chính là ngủ, ham ăn biếng làm, vô cùng đáng xấu hổ.
Nhưng Thạch Thương Tiều lại không hề để ý, cũng không trả lời câu hỏi của Tiểu uản, chỉ sai Đại Dũng đứng chờ ngoài cửa, còn bản thân thì bước vào phòng.
Uyển Nương cũng không nghe được tiếng vấn an bên ngoài, nên lúc Thạch Thương Tiều đi vào, nàng vẫn còn đang ngủ.
Thạch Thương Tiều cũng không cố ý giảm nhẹ tiếng bước chân, nên Uyển Nương chỉ mới chợp mắt cũng dần tỉnh lại.
Vừa mở mắt thấy người đến là Thạch Thương Tiều, nàng vội vàng đưa tay sờ lấy chiếc khăn bên gối, muốn đeo lên.
"Đừng đeo." Thạch Thương Tiều lạnh nhạt nói "Ta còn không biết tướng mạo của ngươi sao?"
Uyển Nương xấu hổ nở nụ cười, vội vàng xuống giường.
"Sao gia lại có thời gian tới đây?"
"Ta muốn tới còn cần ngươi đồng ý?"
"Tiện thiếp không có ý này... Xin lỗi."
Phản ứng thấy bản thân mình lại nói sai, ngoại trừ xin lỗi nàng quả thực không biết mình có thể làm gì.
Thạch Thương Tiều nhìn quanh bốn phía một vòng.
Lần trước không chú ý tới bài trí trong phòng này, bây giờ rõ ràng đang là ban ngày nhưng trong căn phòng lại chẳng có gia cụ gì, tủ quần áo cũng chỉ có một cái, lộ rõ vẻ đơn bạc.
Ngô tổng quản có nói, tháng sau sẽ từ từ bổ sung gia cụ, cũng sẽ mua sắm thêm mấy thứ đồ trang trí cùng y phục, đến lúc đó khu tiểu viện này sẽ hiện rõ vẻ xa hoa của thiếp thất nhà giàu có, sẽ không thể cho Uyển Nương phải chịu cảnh đến cả một đứa nha hoàn cũng không bằng.
Có vết xe đổ của Lư cô cô nên đương nhiên Ngô tổng quản không dám thất lễ.
Lúc ấy, Ngô tổng quản còn hỏi có cần phải tu sửa tiểu viện của chủ mẫu cũng vài viện khác, mua gia cụ mới, như thế lúc Thạch Thương Tiều cưới vợ nạp thiếp cũng sẽ không bị động nữa.
Dù sao hậu viện này cũng đã ba năm rồi không có ai cư ngụ, chẳng có hơi người, quá hiu quạnh rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡