⬅ Trước Tiếp ➡
Trong những ngày tiếp theo, ngày nào Quý Dĩ Ninh tới phòng thí nghiệm thì Liễu Di Ninh sẽ cho cô làm một đống chuyện lặt vặt, còn những chuyện cần chú ý trong phòng thí nghiệm và làm thí nghiệm như thế nào thì Liễu Di Ninh không nhắc tới.
Chẳng mấy mà đã qua một tuần, tối thứ sáu, Tương Như tới phòng thí nghiệm để xem tiến độ công việc của Quý Dĩ Ninh. Thấy cô đang quét phòng thí nghiệm, Tương Như nhíu mày nhìn Liễu Di Ninh, “Chuyện gì thế này? Tôi thuê cô ấy tới đây không phải để làm lao công.”
Liễu Di Ninh ra vẻ vô tội, bất đắc dĩ nói, “Chị Như, không phải là tôi không sắp xếp công việc cho cô ta, vì mấy năm nay cô ta không thí nghiệm nên chỉ có thể bắt đầu từ cơ bản, tạm thời tôi chỉ có thể để cô ta quét dọn.”
Tương Như nhìn Quý Dĩ Ninh, “Mấy hôm nay cô không có thu hoạch gì trong phòng thí nghiệm sao?”
“Tôi đã quan sát rồi, bây giờ phòng thí nghiệm đang làm là nghiên cứu và phát triển các loại thuốc điều trị bệnh tim mạch. Tiến độ phát triển thuốc hiện tại là khoảng 50%, chúng ta đang chuẩn bị sử dụng chuột để thí nghiệm.”
Nghe vậy, trông Tương Như vui hơn một chút, nhìn Quý Dĩ Ninh với ánh mắt khen ngợi.
“Được, cô học tập việc sử dụng dụng cụ thí nghiệm như thế nào rồi?”
“Tôi đã học được hết.”
Liễu Di Ninh nhíu mày nhìn Quý Dĩ Ninh, “Dĩ Ninh, tôi biết cô muốn tự mình làm thí nghiệm càng sớm càng tốt, nhưng cô phải biết việc thí nghiệm là một chuyện rất nghiêm túc, bọn tôi còn có nhiều dụng cụ mà gần đây không được sử dụng, sao cô dám nói là đã học được hết?”
Quý Dĩ Ninh thản nhiên nói, “Lúc học đại học, tôi đã dùng hết những dụng cụ này rồi.”
“Cô cũng nói là từng học ở đại học, mấy năm nay cô không tới phòng thí nghiệm, hết thảy đều phải học lại từ đầụ Việc chúng ta làm là nghiên cứu phát triển dược phẩm, không được sơ suất chút nào.”
“Sao cô biết tôi không học từ đầu?”
Liễu Di Ninh cắn răng nhìn cô với ánh mắt thất vọng, “Mấy hôm nay cô đều làm việc lặt vặt trong phòng thí nghiệm, làm sao có thời gian rảnh mà học? Cô không thể nói dối để thể hiện tốt trước mặt chị Như được.”
Quý Dĩ Ninh mỉm cười, “Hóa ra cô cũng biết mấy hôm nay cô xếp cho tôi làm việc lặt vặt nhiều, tôi không có thời gian học cách sử dụng dụng cụ sao?”
Sắc mặt Liễu Di Ninh cứng đờ, vô thức siết tay đến nỗi móng tay bấu vào lòng bàn tay.
Cô ta coi thường Quý Dĩ Ninh rồi
“Dĩ Ninh… cô nghi ngờ tôi cố ý nhắm vào cô, không cho cô học cách sử dụng dụng cụ ư?”
“Sao lại thế được, tôi còn phải cảm ơn sự “săn sóc” của cô Liễu mấy hôm nay với mình mà.”
Liễu Di Ninh định nói gì đó thì Tương Như đã ngắt lời cô ta.
“Được rồi, cô nói mình học được hết thì trùng hợp đã đến giai đoạn thí nghiệm này rồi, cô làm bước tiếp theo đi.”
Quý Dĩ Ninh gật đầu đi tới chỗ dụng cụ, cô bắt đầu làm.
Ban đầu Liễu Di Ninh còn định mượn cơ hội Quý Dĩ Ninh gây lỗi lầm, để Tương Như ghét cô. Ai ngờ Quý Dĩ Ninh thực hành từng bước một cách hoàn mỹ, chính xác.

⬅ Trước Tiếp ➡