⬅ Trước Tiếp ➡
Những tiếng “ọc ọc ọc” liên tục phát ra làm Phong từ l*и của Vân:
- L*и vợ nhiều nước quá này, trào hết ra ngoài rồi.
- Á á á, tại chồng ȶᏂασ em làm em sướиɠ đấy. L*и em thích được ȶᏂασ lắm chồng ơi, mạnh nữa đi, mạnh nữa cho em sướиɠ. aaaaa.
Phong càng dập càng hăng, cuộc sống kinh doanh của Phong cộng với tính cách phóng khoáng của mình làm cho Phong có nhiều trải nghiệm trong tìиɧ ɖu͙© với nhiều phụ nữ khác nhau, nói đâu xa, chính cô trưởng phòng kinh doanh tên là Uyên Nhi ở công ty cũng là một trong các đối tác tìиɧ ɖu͙© thường xuyên của anh. Nhưng đúng là làʍ t̠ìиɦ với Vân vẫn là sướиɠ nhất. Thứ nhất là Vân rất đẹp, đẹp từ khuôn mặt, làn da, dáng người, đến vυ", đến l*и. Thứ nữa là Vân làʍ t̠ìиɦ rất hay, rất giỏi và rất máu, chẳng thế mà hầu như ngày nào Vân cũng kí©ɧ ŧɧí©ɧ để Phong ȶᏂασ phằm phằm vào l*и mình, mặc dù có khi ban chiều vừa làm 1 nháy với cô bồ Uyên Nhi.
- Anh ȶᏂασ cho em nát l*и luôn này, sướиɠ ©ôи ŧɧịt̠ quá, sao lại sướиɠ thế này.
Vân nghe chồng khen thì kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cô miết chặt ngón tay mình vào hộŧ ɭε, miệng ú ớ:
- Nát l*и em mất, chồng ȶᏂασ mạnh quá, nhưng em …… thích.
Phong úp người mình hẳn lên người vợ, ngực anh tì mạnh vào đôi vυ" căng mọng, trắng bóc của Vân. Nằm xuôi dồn toàn bộ trọng lực cơ thể lên người Vân nhưng Phong vẫn không quên dập những nhát mạnh nhất có thể vào l*и. Vân nằm xuôi người, hai chân để xuôi làm cái lỗ l*и co lại như muốn cắn đứt cái ©ôи ŧɧịt̠ đang thụt ra thụt vào bên trong l*и vợ.
- “Pạch pạch pạch”
Tiếng va chạm của hai bộ phận giống đực và giống cái vang vọng khắp căn phòng. Đam mê, nhiệt huyết và cuồng loạn, đó là những từ ngữ diễn tả sự đắm say của cặp vợ chồng Phong Vân lúc này.
Phong thấy đã đủ, anh đã ȶᏂασ Vân tính đến giờ này cũng được gần một tiếng đồng hồ, kể cả thời gian anh bú l*и vợ đến nhoẹt nước. Phong cố gắng dập những phát cuối cùng một cách mạnh bạo nhất để được xuất tinh. Thấy chồng tăng tốc, Vân ở bên dưới cũng nhỏm mông ưỡn l*и lên hưởng ứng:
- Chồng sắp xuất tinh à? TᏂασ mạnh em vào, cho em hết tϊиɧ ŧяùиɠ của chồng đi. Cho em hết đi.
- “Vân ơi, anh sắp xuất rồi”, Phong chuẩn bị xuất tinh, ©ôи ŧɧịt̠ anh trong l*и Vân đang nở rộng ép thành vách âʍ đa͙σ căng ra.
- TᏂασ em đi, ȶᏂασ đi. TᏂασ. TᏂασ. TᏂασ. L*и em ……………. Aaaaa ……. Cũng sắp sướиɠ rồi. Mạnh lên anh, em thèm tϊиɧ ŧяùиɠ. Xuất hết vào trong l*и em đi.
Vân vòng tay mình lên xoa lưng chồng, cơ l*и cô cũng co bóp báo hiệu mình cũng chuẩn bị lêи đỉиɦ. Lêи đỉиɦ với phụ nữ khác thì là hiếm hoi, nhưng với Vân mà nói là chuyện hết sức bình thường, với cái ©ôи ŧɧịt̠ dài 16 cm, to như quả chuối tây cộng với kỹ thuật làʍ t̠ìиɦ điêu luyện của Phong thì hầu như lần nào ȶᏂασ nhau Vân cũng được lêи đỉиɦ.
- Pạch pạch pạch. Anh bắn. …… anh bắn ……… aaaa ………… hự hự hự.
- Á á á , chết em rồi. Em sướиɠ ……………………… em ra …………………. L*и sướиɠ rồi. ………………….. aaaaa.
Vân giật giật háng, đúng vào lúc Phong xuất tinh cũng là lúc l*и Vân co thắt mang lại cho cô cảm giác tê rần từ l*и lên đến tận não bộ, cảm giác của sự thỏa mãn.
Xuất đầy một l*и tinh, Phong thả lỏng cơ thể đè lên tấm thân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ dài thượt của Vân, Phong thở phì phò hưởng nốt những dư âm còn sót lại của đợt xuất tinh vừa rồi.
Chỉ còn lại tiếng thờ phì phò của hai vợ chồng.
Ở bên ngoài.
Ông Tình một tay bịt miệng mình để ngăn tiếng ư ư phát ra từ cổ họng. Tay còn lại ông Tình sóc nhẹ nhè cái ©ôи ŧɧịt̠ nần nẫng to như một cái chày của mình để duy trì cảm giác sung sướиɠ mà lâu rồi ông mới có được, ông vừa xuất một đống tϊиɧ ŧяùиɠ đặc sệt ra sàn hành lang trước cửa phòng con dâu. Gắng gượng để không khụy chân xuống, ông Tình lột cái phong mỏng manh của mình ra rồi lấy nó để lau đi toàn bộ đống tϊиɧ ŧяùиɠ mà ông vừa mới giải thoát ra khỏi cơ thể. Ông nặng nệ bước từng bước lên cầu thang trở về phòng của mình.
-------------
Trở lại với giường ngủ của mình, ông tắt điện để tìm về với giấc ngủ còn đang dang dở. Nhưng hỡi ơi, bóng đêm buông xuống cũng là lúc ông nhớ lại những giây phút vừa mới xảy ra với mình. Lần đầu tiên trong đời, ông được nghe thấy cuộc làʍ t̠ìиɦ của một cặp đôi, những cảm xúc ái ân như vẫn còn phảng phất đâu đó. Những tiếng rêи ɾỉ, những tiếng cầu xin ȶᏂασ phát ra từ miệng cô con dâu xinh đẹp của ông như vẫn còn vang vọng trong đầu, rõ mồm một trong đêm tối.
Ông đặt một tay xuống sờ nắn cái ©ôи ŧɧịt̠ đã quá lâu rồi chưa từng xâm nhập vào một cái âʍ đa͙σ bằng thịt nào, một tay ông đặt lên trán mình mà suy ngẫm về cuộc đời của chính mình. Ông thầm nghĩ:
- “Tự mình cảm thấy bản thân vẫn còn có nhu cầu tìиɧ ɖu͙©, thậm chí còn rất cao nữa là đằng khác. Sáng nay đấy thôi, khi nhìn thấy bướm của một bệnh nhân, chẳng phải mình đã len lỏi ý nghĩ tà bậy không phải là của một bác sĩ phụ khoa đấy sao. Rồi vừa nãy nữa, mình đã thủ da^ʍ và sung sướиɠ biết chừng nào khi nghe trộm tiếng các con làʍ t̠ìиɦ. Ôi, mình già rồi mà, sao lại vẫn còn cảm giác này chứ. Ngày xưa còn trẻ thì không nói làm gì, đó cũng là bình thường vì nhu cầu sinh lý. Nhưng nay tuổi đã xế chiều rồi thì biết làm thể nào đây. Chẳng lẽ cứ phải đi rình các con làʍ t̠ìиɦ rồi thủ da^ʍ hay sao?”
Ông Tình thở dài một cái cho những suy nghĩ của mình vừa rồi. Nó có gì đó sai nhiều hơn đúng theo cảm nhận của ông. Rồi ông lại nghĩ tiếp:
- “Mình cảm thấy cô đơn quá, đến nhu cầu muốn nói chuyện với một ai đó cũng không được đáp ứng, chỉ mỗi mấy đứa cháu nhỏ là còn nói chuyện với mình, vài năm nữa chúng nó cũng lớn lên, rồi lại không thèm nói chuyện với ông già này giống bố mẹ chúng nó mất thôi. Có phải tuổi của mình không hợp để nói chuyện với đám thanh niên không? Hay là mình tính chuyện đi bước nữa nhỉ? Con cái giờ cũng lớn cả rồi, đâu cần sự quan tâm chăm sóc của mình giống hồi chúng nó còn trẻ nữa. Mình chỉ cần tìm một người bạn tâm giao để trò truyện, để san sẻ những tâm sự mà thôi”.
Nghĩ đến chuyện đi bước nữa, ông Tình trở mình nằm nghiêng sang một bên, ông lẩm dẩm một mình:
- “Biết tìm ai bây giờ được nhỉ, tìm được người ngang ngang tuổi mình thì tốt. Mà cũng chỉ tìm được người trạc tuổi mình thôi, chứ bọn trẻ đứa nào nó chịu theo mình cơ chứ. Xấu đẹp không quan trọng, mình chỉ thích mẫu người phụ nữ hiền dịu, nết na, biết trước biết sau, biết lắng nghe chia sẻ với mình những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống này mà thôi. Phải rồi, xem ở bệnh viện có ai không nhỉ. Không có rồi, toàn là người trẻ tuổi thôi. Có mỗi mụ già đanh đá tên đầy đủ là gì ấy nhỉ, Nguyễn Hoàng Oanh, tên thì rõ là đẹp, người nhìn cũng đẹp đẹp nhưng tính tình thì ôi thôi, phải nói là mẹ của sư tử chứ không phải dạng thường. Nghe nói là cũng giống mình sống đơn thân mấy chục năm rồi. Kể thì cũng được đấy, nhưng chắc chắn mình sẽ không để ý đến mụ ta, lấy ai cũng được nhưng trừ cái mụ già đanh đá Hoàng Oanh ra”.
Ông Tình nghĩ đến đây thì không thèm nghĩ tiếp nữa vì cục tức lại trở về làm cục nghèn nghẹn dâng lên đến tận cổ họng. Ba tháng đi làm là bảy tám chục ngày ông và bà Oanh kiểu gì cũng chạm mặt nhau ít nhất 1 lần, mà mười lần như một đều không ít thì nhiều phải đấu khẩu với nhau vài câu mới yên được.
Ông Tình không biết rằng, giờ nếu một ngày mà ông không được chí chóe với bà Oanh một phát thì ông sẽ cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó.
---------------
Lúc ông Tình đang tự thủ da^ʍ tư tưởng trong đầu ở nhà vợ chồng Phong Vân thì tại thời điểm đó, bà Oanh cũng không ngủ được.
Chiếc giường dù có nhỏ đến đâu nhưng nếu chỉ có 1 người nằm cũng trở nên rộng thênh thang. Bà Oanh đang buồn lắm, nỗi buồn miên man của một người làm mẹ sắp phải xa đứa con yêu dấu mà bà dành cả cuộc đời mình để yêu thương nó. Ngay sáng sớm ngày mai thôi, Thủy Tiên con gái bà sẽ sang Pháp định cư cùng với chồng của nó, Frank.
Bà Oanh hồi tưởng lại cả quãng đời đã qua của mình như một thước phim quay chậm. Ngày ấy đã cách đây 30 năm, bà là một bác sĩ được tăng cường lên hỗ trợ cho các đơn vị bộ đội trong chiến trường biên giới phía Bắc chống giặc ngoại xâm. Lúc đó, bà Oanh 28 tuổi, cái tuổi mà thời ấy cũng gọi là gái ế. Rồi bà gặp bố Thủy Tiên trong lán thương binh, một sĩ quan quân đội quê ở miền Trung tham gia chiến trường từ những ngày đầu, anh bị thương nhẹ trong một trận chiến đấu với quân xâm lược.
⬅ Trước Tiếp ➡