Lúc ấy thật ra Hạ Mặc Thần không hề lăng nhăng như bây giờ, trái lại anh ta còn rất chung tình.
Gần như người trong trường đều biết Hạ Mặc Thần có một cô bé lọ lem, tên là Mục Noãn, hai người đã yêu nhau từ hồi cấp ba.
Cố Sênh Ca đột nhiên kết hôn với Hạ Mặc Thần, thật sự là có chút trở tay không kịp.
Vả lại hôm kết hôn, Hạ Mặc Thần hoàn toàn không xuất hiện, là chính Cố Sênh Ca tự mình hoàn thành lễ cưới.
Lúc ấy, Kỳ Vi Vi là phù dâu đã tức tới mức không chịu nổi.
Hiện giờ thì hay rồi, kết hôn đã ba năm mà Hạ Mặc Thần ra ngoài chơi bời càng ngày càng táo tợn hơn, không hề để ý thân phận người đã kết hôn của mình.
Đến bây giờ Kỳ Vi Vi vẫn không rõ, hai con người vốn cực kỳ xa lạ năm đó tại sao lại đột nhiên kết hôn với nhau?
Còn cả Mục Noãn kia nữa, từ sau khi Hạ Mặc Thần và Cố Sênh Ca kết hôn, cô ta không hề xuất hiện dù chỉ một lần, dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi thế gian.
"Sênh Ca, cậu nói thật với mình đi, rốt cuộc năm đó cậu kết hôn với Hạ Mặc Thần là có nỗi khổ tâm gì chăng?"
Cố Sênh Ca cầm ly rượu nhấp một hớp, khẽ cười với Kỳ Vi Vi "Đừng đoán mò, mình thì có nỗi khổ tâm gì chứ?"
"Nếu không có, chẳng lẽ lúc trước là vì cậu thật sự yêu Hạ Mặc Thần nên mới gả cho anh ta?"
Nghe Kỳ Vi Vi hỏi như thế, trong mắt Cố Sênh Ca khẽ vụt lóe chút đau thương, cô trầm tư một lát rồi đáp "Có lẽ thế..."
Dứt lời, cô đặt ly rượu xuống, nhân lúc Kỳ Vi Vi chưa hỏi tiếp bèn lập tức đứng dậy "Mình đi nhà vệ sinh chút, cậu cứ uống trước đi."
Thực ra Cố Sênh Ca không hề đi nhà vệ sinh, mà cảm thấy trong quán bar này quá ồn, muốn tìm chỗ một yên tĩnh vắng vẻ.
Bởi vì lúc này tâm tình cô đã hoàn toàn rối loạn.
Cô nhớ tới câu hỏi ban nãy của Kỳ Vi Vi, còn cả việc Hạ Mặc Thần chửi cô không bằng gái điếm, nơi ngực như thoáng chút đau nhói.
Đau tới mức như sắp khóc tới nơi.
Cô đi ngang qua một căn phòng, thấy bên trong tối om, bèn đẩy cửa bước vào.
Có điều khi cô vừa bước vào, nước mắt sắp tuôn rơi, thì bị một lực khá mạnh đè lên cửa.
Hơi thở xen mùi rượu và thuốc lá của người đàn ông lập tức phả vào mặt, rất nóng...
"Ai phái cô tới "
Gì mà ai phái cô tới?
Trong bóng tối, Cố Sênh Ca hoàn toàn không nhìn thấy mặt mũi của người đàn ông trước mắt, theo bản năng cô giơ tay đẩy anh ta ra.
"Buông tôi ra "
Biết làm sao được, sức mạnh của đàn ông quả thật rất lớn, đầu gối đè lên đùi cô, lại ấn chặt hai tay cô.
“Tôi hỏi lại một lần nữa Ai phái cô đến đây ”
Cố Sênh Ca cảm giác cổ tay mình sắp bị siết gãy, dứt khoát dùng sức nhấc chân, đầu gối đạp lên phía trên.
Đường Cẩn Viêm cảm thấy dưới đũng quần đau thắt lại
Người phụ nữ này lại dám đạp vào chỗ đó của anh
Khoảnh khắc đôi mày anh nhíu chặt lại, Cố Sênh Ca đã dùng sức đẩy anh ra, trùng hợp thế nào lại còn ấn trúng vết thương trên ngực anh.
“Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt ”
Anh vươn tay kéo mạnh một cái, lôi cô ngã vào lòng.
Bàn tay anh thì sờ sẫm quanh eo của cô như đang tìm kiếm gì đó.