Con gái không nghe lời như vậy, khiến bản thân mất hết mặt mũi trước mặt mọi người, cha Diệp cũng có chút tức giận, ngẩng cao cổ, "Con gái Vũ ! Chỉ là khi ông nội con còn sống thuận miệng nói ra một câu, con lại thật sự cầm lông gà xem như thẻ lệnh* sao? !"
(*Xem lông gà như thẻ lệnh tượng trưng cho quân lệnh, vẫy lông gà như một dấu hiệu của quyền lực)
Quả nhiên là đồng đội heo kéo chân sau*!
(*Những người luôn kéo đội về phía sau, phản bội đồng đội và lừa dối đồng đội của mình. Câu nói đầy đủ "Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo".)
Diệp Vũ lười quan tâm đến cha Diệp, trực tiếp nhìn chú rể Quân Minh Dực đang đứng ở bên cạnh mình, nhếch môi, "Anh Minh Dực, hay là anh nói gì đó đi, để các trưởng bối vì chút chuyện nhỏ này mà lo lắng cho chúng ta, thật sự không đáng. . . Anh đồng ý, hôn lễ sẽ tiếp tục! Không đồng ý, như vậy em chỉ có thể xin lỗi."
"A Vũ. . . Em thật sự muốn đoạn tuyệt như vậy sao?" Quân Minh Dực cau mày, gương mặt vốn dĩ cực kỳ dịu dàng lại chói mắt, thêm mấy phần ưu phiền khiến người khác vui tai vui mắt, trong giọng nói quyến rũ mê người còn lộ ra một chút không vui, "Từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên, tình cảm nhiều năm như vậy, lại còn không bằng một ước định của trước kia?"
Diệp Vũ mỉm cười, cười gian xảo, "Ước định sao? Được, anh Minh Dực, anh thừa nhận ước định này thật sự tồn tại là được rồi."
Trái tim của Quân Minh Dực chùng xuống, —— rơi vào bẫy của cô nhóc này rồi! Cô nhóc này rõ ràng là muốn tự mình thừa nhận ước định này trước mặt mọi người!
Coi thường người ngoài, Diệp Vũ trực tiếp đưa mắt nhìn vào vị trí ghế đầu tiên, nhìn chằm chằm vào bà cụ mặt mũi hiền lành ở giữa, không sợ cười khẽ, giọng nói rõ ràng lanh lảnh, " Bà nội Quân, ước định của hai ông lúc còn sống, ngay cả anh Minh Dực cũng đều nhớ, thì bà sẽ không quên đúng không?"
Bà cụ Quân, người nắm quyền thực sự của nhà họ Quân, mặc dù đã lui về phía sau màn, nhưng là một cây Thường Thanh không ngã, mặt mũi nhân hậu, hoàn toàn là dáng vẻ của một bà cụ hiền lành. . . Nhưng chỉ có Diệp Vũ đã trải qua sự đau khổ của đời trước mới biết, bà nội Quân người hòa nhã dễ gần, không có một nửa dáng vẻ kiêu ngạo này, rốt cuộc là có bao nhiêu đam mê quyền lực, rốt cuộc là có bao nhiêu lòng dạ độc ác tàn nhẫn!
2 Giao phó
Lòng dạ của Quân Minh Dực thâm hiểm ác độc, nhưng là được truyền từ đời này sang đời khác của bà cụ Quân.
Tay của bà cụ Quân chống trên gậy đầu rồng, trán đeo một viên phỉ thúy đế vương, trong đôi mắt đục ngầu dường như không có biểu hiện không vui nào, thay vào đó là ánh mắt nhân hậu và dịu dàng, dường như rất thích cháu dâu Diệp Vũ này, cười ha ha trả lời, "Chuyện này à, bà còn nhớ, là có chuyện như vậy. . . Minh Dực, đây là khi ông nội cháu còn sống đã quyết định, hai cháu quả thật nên làm như vậy."
Diệp Vũ cười nhạt: Quả nhiên là cáo già!
Vốn dĩ cô muốn lợi dụng ước định này, để làm nhục nhà họ Quân ngay trước mặt mọi người , buộc Quân Minh Dực hủy hôn tại chỗ, cô cũng không cần gả cho con người cầm thú Quân Minh Dực này. Nhưng ai có thể nghĩ đến, bà cụ Quân không hổ là con cáo già, loại nhục nhã như vậy mà lại có thể nhịn được!
Quân Minh Dực là được bà cụ nhà họ Quân dạy dỗ từ nhỏ, tâm ý của hai bà cháu tương thông, đương nhiên hiểu ý của nhau, chỉ cần được bà nội hơi chỉ điểm một câu, cậu ba Quân đã hoàn toàn thu lại tất cả sự không cam lòng trong đáy mắt, ấm áp trở lại, chỉ là trong đôi mắt màu nâu sậm tràn đầy sự đau khổ và bất lực, nhẹ nhàng thở dài, "A Vũ, em thật sự khiến anh đau lòng."
Nói xong lời này, Quân Minh Dực nhận lấy cây bút ký tên do Tả Vịnh Nhi đưa tới, mở văn kiện ra, lật nhìn sơ lược mấy lần, lật trang cuối cùng, lưu loát viết tên của mình xuống, lại nhận lấy mực đóng dấu, ấn dấu tay của mình ở phía trên.
Diệp Vũ lần đầu tiên nở nụ cười thật lòng, cũng ký xong ba văn kiện, mỗi người một bản, còn một bản là đưa đến văn phòng công chứng quốc tế.
Xoay người lại, đi lên trước hai bước, trịnh trọng dùng hai tay đưa hai bản còn lại cho Tả Vịnh Nhi đang bưng khay, nhân cơ hội nhéo lòng bàn tay của cô ấy, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe được nói nhỏ, "Mọi chuyện dựa theo kế hoạch mà làm. Tiểu Tả, giao cho cậu. . . Nhớ, thứ cậu cầm trên tay, là mạng của mình! Là mạng của cả nhà họ Diệp !"
Cảm nhận được sự nặng nề và nghiêm nghị khác thường trong cảm xúc của Diệp Vũ, Tả Vịnh Nhi vốn là còn ôm mấy phần tâm trạng trò chơi, nay đã hoàn toàn sợ run, trái tim đập thình thịch nhảy tới cổ họng, ngay cả hai tay bưng khay cũng khẽ run rẩy. . .
Mạng sao?
Thứ đang bưng trên tay mình, là mạng của cô. . . Là mạng của cả nhà họ Diệp !
Đột nhiên Tả Vịnh Nhi cảm thấy, hai bản văn kiện trên tay, lại nặng trĩu như vậy. . . Tin tưởng vào số phận, sự tín nhiệm như vậy, không khỏi khiến trong lòng cô ấy nhiều thêm một chút gì đó.
Đối với con gái thế gia nhà quyền thế mà nói, sự sống chết của gia tộc, còn quan trọng hơn tính mạng cá nhân.
Tả Vịnh Nhi chỉ cảm nhận được sự tin tưởng của cuộc đời mình, nhưng cho tới bây giờ cô ấy cũng không biết, một người, sẽ đưa thứ quan trọng hơn tính mạng, giao phó cho chính mình!
Trong lòng của Tả Vịnh Nhi sáng ngời, không kịp cảm động, biết rằng thời gian lúc này rất gấp gáp, cô ấy khẽ gật đầu với Diệp Vũ, nháy mắt với Kim Đương Đương trong đám đông, lặng lẽ rời khỏi sảnh tiệc xoay tròn.
Không ai chú ý tới, sau khi rời khỏi sảnh tiệc, phù dâu Tả Vịnh Nhi cũng không trở lại nữa;
Mà cùng lúc đó, Kim Đương Đương một phù dâu khác cũng lặng lẽ biến mất khỏi cuộc hôn lễ này.