⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Vũ vừa giận vừa phiền, lúc ngẩng đầu nhìn thấy nam phục vụ lỗ mãng kia, lại sững sờ đứng đó.
Nam phục vụ có thân hình cao to, vô tội đứng bên cạnh, trên mặt tràn đầy hoảng sợ và hối lỗi, mang một chiếc kính gọng đen, trẻ tuổi đẹp trai, lịch sự tuấn mỹ, nếu không phải đôi mắt màu xám và nụ cười tà mị quen thuộc kia...Diệp Vũ thật sự còn cho rằng người đàn ông trước mắt là người xa lạ chưa từng gặp bao giờ.
Thấy dáng vẻ ngây ngốc của Diệp Vũ, ‘nam phục vụ’ đó khẽ cúi đầu, che giấu nụ cười trên khóe môi, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, gương mặt đã tràn đầy hoảng sợ, hoang mang, dốc sức xin lỗi Diệp Vũ, “Thật sự xin lỗi! Cô Diệp! Là lỗi của tôi, thật sự xin lỗi!”
Diệp Vũ khẽ nhíu mày, không hiểu được rốt cuộc cái tên này muốn làm gì.
Quân Minh Dực không hề chú ý đến nam phục vụ trước mắt này chính là người đưa đồng hồ lúc nãy, ngược lại khó chịu nắm tay Diệp Vũ, dùng lực rất lớn, gân xanh trên tay đã nổi lên, khát vọng cuộn trào như thủy triều gần như muốn nuốt chửng anh ta...
Sự thống khổ như vậy, Quân Minh Dực chỉ sợ bản thân mình sẽ làm ra những chuyện mất lý trí ở tại đây, chỉ có thể kìm nén đau khổ, cuống cuồng nói, “Kệ đi, A Vũ, em không cần tính toán nhiều như vậy với một nam phục vụ, bây giờ anh đang rất khó chịu, em mau dìu anh vào phòng đi! Anh, anh sắp không đứng nổi nữa...”
Ánh mắt ‘nam phục vụ’ di chuyển đến bàn tay mà Quân Minh Dực đang nắm chặt Diệp Vũ, đôi mắt màu xám đột nhiên trở nên sâu xa, sau đó ngẩng đầu, lại làm ra sắc mặt hoảng sợ mà ngượng ngùng, lại không dám nhìn thẳng Diệp Vũ, “Cô Diệp, cô mau đi thay quần áo đi, lên lầu thế này, e rằng không thích hợp...”
Diệp Vũ cúi đầu nhìn, đột nhiên mặt đỏ bừng, hai tay ôm chặt trước ngực!
Hóa ra, cả một ly coca đổ lên người Diệp Vũ, vốn dĩ cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tơ tằm màu trắng, ướt như vậy, chiếc áo đã trở nên trong suốt hơn, gần như có thể nhìn rõ được nội y và da thịt trắng như tuyết của cô...Thậm chí đường cong mê người từ cổ trở xuống cũng nhìn rõ hơn.
Theo gò má đỏ của Diệp Vũ nhìn qua, rồi nhìn xuống, mặc dù Diệp Vũ đã dùng khuỷu tay để che nhưng cũng không giấu được đường cong cao vút kia, Quân Minh Dực nuốt nước bọt, hai mắt đỏ ngầu, gương mặt vốn dĩ tuấn tú chói mắt giờ đã hoàn toàn bị khát vọng làm mất khống chế, bước lên một bước, thuận tay muốn ôm eo Diệp Vũ...
 
1: Sự uy hiếp của Tư Lẫm
"A Vũ....chúng ta lên lầu! Nhanh lên lầu nào!" Giọng nói khàn khàn quyến luyến, tràn đầy khát vọng nồng đậm, hô hấp Quân Minh Dực đã hoàn toàn rối loạn tiết tấu, hoàn toàn là tiết tấu sắp mất đi lý trí!
Mãi cho đến lúc này, cuối cùng Diệp Vũ cũng biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, âm thầm đưa mắt liếc nhìn "anh chàng phục vụ" kia, ngay sau đó lập tức đứng thẳng người lên, nhìn Quân Minh Dực cười như không cười, nhưng lại tránh né tay anh ta, chỉ vào vết coca trên người mình, “Anh Minh Dực, anh bảo em lên lầu với anh trong tình trạng như thế này?”
“A Vũ, chỉ hơi bẩn một chút, không sao, từ lúc nào mà em lại thận trọng như vậy.....chúng ta cũng là đi thang máy, sẽ không có rất nhiều người nhìn thấy.” Giọng Quân Minh Dực run rẩy, ánh mắt gần như móc trên người Diệp Vũ, không gỡ ra được.
“Anh Minh Dực, hóa ra gia giáo nhà họ Quân các anh lại thoáng như vậy?!” Diệp Vũ giả vờ nhướng mày kinh ngạc, đưa mắt quét nhìn toàn trường, khẽ cong khóe môi, nở nụ cười rạng rỡ nói, “Anh Minh Dực, em đi toilet thay quần áo, anh tới phòng trước đợi em, lập tức sẽ xong ngay thôi, nhớ đợi em đấy!”
Nói xong câu này, Diệp Vũ liền quay đầu, trực tiếp đi về hướng toilet, hoàn toàn vứt Quân Minh Dực ở phía sau, trong lúc xoay người, cô đột nhiên nở nụ cười xảo quyệt giống như hồ ly.
Trong toilet, Diệp Vũ thẹn quá hóa giận dùng khăn ướt lau vết coca trên quần áo, một bóng đen cao lớn, đút hai tay vào túi quần đi vào toilet nữ một cách công khai, dáng người tuấn tú lại đẹp trai phản chiếu trong chiếc gương toàn thân, trông vô cùng cao quý và tiêu sái.
“Mau cút khỏi toilet nữ!” Diệp Vũ hầm hừ tức giận phun ra mấy chữ này.
Người đàn ông khẽ cười nhạo một tiếng, nhưng lại duỗi cánh tay từ sau lưng Diệp Vũ, ánh mắt quyến luyến chiếc cổ xinh đẹp mảnh khảnh của cô, thuận theo đó đi xuống, cầm lấy khăn ướt, nhẹ nhàng lau vết coca trên chiếc áo sơ mi chất tơ lụa của cô.
“Cô không để tâm những lời tôi nói.” Trong đôi mắt ưng màu xám bạc của người đàn ông hiện lên tia lạnh lùng xảo quyệt, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Vũ từ phía sau, tay còn lại thì ôm lấy eo cô, cằm cọ nhẹ bên tai, phả hơi thở nóng rực vào vành tai, làm dấy lên từng đợt run rẩy của cô.
“Tư Lẫm!” Diệp Vũ bị hành động táo bạo như thế của đối phương, làm cho vừa thẹn vừa giận.
Nhưng chưa kịp nói thêm gì, Diệp Vũ đột nhiên đau đớn kêu một tiếng, đau tới mức nước mắt của cô gần như sắp trào ra.
Trong gương, trên làn da trắng như sữa đã có dấu năm ngón tay màu xanh nhạt, rõ ràng chính là kiệt tác do Tư Lẫm làm ra với nụ cười khẽ trên mặt!
Một giọng nói bình thản nhưng cực đủ tính uy hiếp quanh quẩn bên tai, “Nếu không phải tôi hất ly coca này, thì có phải cô sẽ dìu người chồng đó của cô vào phòng không? Sau đó....xảy ra chuyện một vài đôi vợ chồng nên xảy ra một cách thuận lý thành chương?” 
Tư Lẫm không kiên nhẫn ném áo sơ mi của Diệp Vũ vào thùng rác bên cạnh, lại khoác lên cho cô một chiếc áo sơ mi mới tinh, giọng nói bình tĩnh không chút dao động, giống như người dùng sức bóp vừa rồi không phải anh, “Tôi đã từng nói, Diệp Vũ, có cần, thì tới tìm tôi, tôi sẽ thỏa mãn cô....Nhưng nếu cô dám vờn hoa ghẹo bướm với người khác, thì đừng trách Tư Lẫm tôi không khách khí! Muốn giữ lấy nhà họ Diệp, cố chấp ngang ngược nữa thì cũng phải ngoan một chút....”
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Vũ, cuối cùng cũng hiện lên sự khiếp sợ và bất an....
Tư Lẫm đẩy cơ thể Diệp Vũ qua, để cô đối mặt với mình, ngón tay cài từng chiếc cúc trên chiếc áo sơ mi một cách khéo léo, giọng nói cực kỳ từ tính, nở nụ cười lười biếng xấu xa, nhưng lại mang theo hương vị chân thật đáng tin, đôi mắt màu xám bạc nhìn chằm chằm Diệp Vũ đầy sự uy hiếp, “Nhớ kỹ, hôm nay là lần đầu tiên....cũng là lần cuối cùng, bị tôi phát hiện nữa, thì tôi không đảm bảo rằng mình sẽ không làm vài hành động quá khích trong cơn giận dữ đâu, hôm nay, chỉ là một sự trừng phạt nho nhỏ!”
“Ừm.” Diệp Vũ chỉ khẽ đáp một tiếng, liền cụp mí mắt, thu lại tất cả biểu cảm trong đáy mắt.
2: Tán Cung Phương
Theo bản năng, đáy lòng cô mơ hồ nảy ra một suy nghĩ: Có vẻ như...mình đã chọc phải một người đàn ông hai kiếp cũng không chọc nổi!
Không đúng, từ lúc bắt đầu là đã không đúng rồi! Nguyên nhân sự việc chính là chiếc sedan màu đen vô duyên vô cớ gặp họa kia, rõ ràng bị đụng mạnh như vậy, nhưng lại chỉ bị xước hỏng một chút sơn, ngay cả móp cũng không móp;
Sau đó là phòng tổng thống Tư Lẫm đang ở kia, bất luận là nội thất trang trí bên trong hay chiếc giường kingsize, đều xa hoa khiêm tốn tới cực điểm, hoàn toàn không giống với phòng tổng thống mình đã từng ở trước đây, thậm chí bất luận là chất liệu tơ lụa của giường hay sofa, cũng đều là chất liệu bản thân chưa từng thấy bao giờ;
Đồ mặc trên người Tư Lẫm, mặc dù bề ngoài cực kỳ bình thường khiêm tốn, ban đầu Diệp Vũ cũng chỉ cho rằng là quần áo bình thường, nhưng cô nhớ rất rõ, lúc rót rượu cho Tư Lẫm, cố một giọt rượu đỏ đã văng lên vạt áo sơ mi, nhưng vạt áo sơ mi lại không dính chút vết đỏ nào dù chỉ là một ít, ngược lại giọt rượu đỏ kia lại ngưng tụ, lăn xuống từ trên vạt áo;
Còn có, lúc lần đầu tiên gặp Tư Lẫm, sát khí lạnh lùng không che đậy được khắp người kia của anh....
Trên người người đàn ông tên Tư Lẫm này, thực ra có rất nhiều mối nghi ngờ rõ ràng, chỉ cần hơi để ý và suy nghĩ thêm một chút, là có thể chú ý được.
Nhưng, Diệp Vũ cô lại xem nhẹ tất cả những điều này! Lại trêu chọc người đàn ông thần bí đáng sợ tới cực điểm này một cách ngu xuẩn mà lỗ mãng như thế!
Quả nhiên là bị thù hận che mờ hai mắt sao? Một lòng chỉ muốn trả thù Quân Minh Dực và nhà họ Quân, muốn khiến anh ta trả giá, lại tạm thời xem nhẹ nhiều tình tiết như vậy, xem nhẹ sự nguy hiểm và đáng sợ dưới nụ cười của người đàn ông tên Tư Lẫm này; ngược lại, còn trêu chọc người đàn ông kỳ lạ không mò rõ nông sâu này một cách lỗ mãng....
Vì trả thù Quân MinhDực mà hại mình chọc phải một sự tồn tại kinh khủng khác, vụ làm ăn này....có lời sao?
Lúc từ trong toilet bước ra, Diệp Vũ lần nữa khôi phục lại bộ dạng cười nói dịu dàng như trước, đi theo phía sau là anh chàng phục vụ khôi ngô tuấn tú, hai người giống như đều chưa từng xảy ra chuyện gì, lúc bắt gặp ánh mắt của những người khác trong nhà hàng, Diệp Vũ không có nửa biểu cảm gì là khác thường, ngược lại còn nở nụ cười xinh đẹp và sang trọng, khẽ gật đầu thăm hỏi mấy bàn xung quanh, lúc này mới trở lại chỗ ngồi vừa rồi với phong thái tuyệt vời.
Trên ghế, Quân Minh Dực vừa rồi dục hỏa đốt người đã không thấy nữa, anh ta thà trở về phòng đợi Diệp Vũ, còn hơn là xấu mặt trước đám đông.
“Bảo người chồng dục hỏa đốt người ở trong phòng đợi cô, còn cô vậy mà lại vẫn có thể ngồi ở đây, chậc chậc, quả nhiên thứ độc nhất là lòng dạ phụ nữ mà.” Giọng nói nhỏ và nhẹ của Tư Lẫm vang lên ở sau lưng, mang theo chút ý tứ trêu chọc.
Diệp Vũ đen mặt, lặng lẽ xoa bộ ngực bị văn vê có chút bầm xanh, trừng mắt liếc nhìn Tư Lẫm đầy hung dữ, không nhịn được nói với giọng mỉa mai, “Hình như, vừa rồi còn có người dạy dỗ tôi một trận, bảo tôi tránh xa người chồng mới cưới một chút đấy, lúc này lại nói tôi thứ độc nhất là lòng dạ phụ nữ....Anh Tư thật là biết đổi trắng thay đen mà.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Diệp Vũ khẽ liếc nhìn chiếc phích giữ ấm Quân Minh Dực để lại trên bàn, trong đáy mắt tràn đầy sự chán ghét và oán hận nồng đậm, đột nhiên lại đẩy chiếc phích giữ ấm tới trước mặt Tư Lẫm, mỉm cười nói, “Đoán thử xem, đây là thứ gì?”
Tư Lẫm đưa đầu mũi tới gần, khẽ ngửi ngửi, trong đôi mắt màu xám bạc hiện lên tia kinh ngạc, “Tán Cung Phương?”
Diệp Vũ kinh ngạc bật cười, “Không ngờ rằng, một người đàn ông như anh, lại biết loại đơn thuốc đặc biệt Tán Cung Phương này?”
“Chỉ là đã từng thấy người khác dùng một lần, cảm thấy rất thú vị, nên cố ý để ý, nhớ kỹ mùi vị này.” Tư Lẫm đẩy nắp phích giữ nhiệt lại, ánh mắt liếc nhìn Diệp Vũ, lười biếng cười nói, “Thật là hạnh phúc đấy, nhà chồng ngay cả con cũng không cần cô sinh, là sợ quá đau khổ khi cô mang thai à?”
Diệp Vũ hơi híp mắt, khẽ nghiến chiếc răng nanh nhỏ, “Đúng vậy, tôi cũng phải cảm kích họ thật tốt...vào ngày đầu tiên vừa kết hôn, đã cho tôi uống loại thuốc triệt thai này!”
Tán Cung Phương, loại thuốc triệt thai được bí mật điều chế lưu truyền nội bộ bên trong những gia đình giàu có, con gái sau khi dùng, thì cả đời cũng không thể sinh con.
Kiếp trước, Diệp Vũ chính là dưới sự lừa gạt của Quân Minh Dực, đã uống canh gà dùng Tán Cung Phương hầm mà thành, hoàn toàn mất đi tư cách làm mẹ, nhưng trên dưới nhà họ Quân lại dùng chuyện Diệp Vũ mười năm không có con này làm cái cớ để tùy ý chà đạp, ức hiếp!
Đang nói lời này, Diệp Vũ đột nhiên chú ý tới một người quen thuộc ở cửa, chu chu miệng với Tư Lẫm, tràn đầy vui sướng nói, “Nhìn xem, kẻ ăn bám của chúng ta tới rồi....”
 
⬅ Trước Tiếp ➡