⬅ Trước Tiếp ➡
“Điều kiện A Dận đặt ra quá hà khắc, người được đề cử bị cậu ấy loại không ít. Nếu là những người mới khác gặp được kim chủ chịu bỏ tiền bỏ sức đã lập tức vui mừng mang ơn rồi, chỉ có cậu ấy là chọn tới lựa lui.” Người đại diện cười cười: “Biên tiểu thư là người có tố chất tốt nhất trong số những người ứng cử, tuổi còn trẻ, dáng người đẹp, tính cách cũng rất đáng yêu nữa. A Dận không thích nhất là loại người ỷ vào có vài đồng tiền dơ bẩn thì vênh váo kênh kiệu không biết tôn trọng người khác…”
“Mấy cái khác thì tôi nhận nhưng làm sao các người biết tôi tốt tính vậy?”
Vương Hạo và Ngải Lê cả hai nhìn nhau cười, không nói gì thêm.
Bất chợt Biên Nhan thấy lạnh sống lưng.
Ngoài cửa phòng có tiếng gõ cửa, cửa mở ra từ bên ngoài, bước vào là một người đàn ông, dáng người cao ráo. Anh ta cúi đầu trêи trán còn lấm tấm vài giọt nước, làn da căng mọng, còn trắng trẻo hơn cả mấy em nữ sinh mới lớn.”
Lúc anh ta đến gần, Biên Nhan nhạy bén nhận ra bầu không khí trong phòng có thay đổi, ngay cả Ngải Lê bình thường hay tùy tiện nay cũng vô thức thay đổi tư thế, chuyển sang một dáng ngồi vô cùng thục nữ, còn không quên vén tóc cho gọn gàng lại.
Vương Hạo đột nhiên đứng dậy: “A Dận…”
“Ừm.” Ánh mắt của Đàm Dận dừng lại trêи người Biên Nhan.
Biên Nhan cũng lặng lẽ ngồi thẳng sống lưng dưới ánh nhìn chăm chú của anh.
Anh ta kéo chiếc ghế dựa bên cạnh cô, đặt xuống phía đối diện với cô, ngồi xuống một cách đầy tao nhã, anh nhẹ giọng hỏi: “Là Em hả?”
Đầu óc Biên Nhan lúc này như đang bắn pháo hoa.
Anh ta đợi một lát vẫn không thấy cô trả lời: “Sao không nói gì vậy?”
Biên Nhan vừa nghe thấy anh mở miệng, lỗ tai lập tức nóng lên, “… Chào anh.”
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao chạm vào chỗ nào của anh cũng phải trả tiền rồi.
Dáng vẻ của người đàn ông này toát lên một luồng hào quang chính là cái loại chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, không được có suy nghĩ ɖâʍ loạn, mỗi khi anh ta nói chuyện với cô, Biên Nhan đều có một cảm giác vận may của mình đang giảm xuống…
“Đã yêu đương bao giờ chưa?”
“Chưa, chưa có.” Mấy năm nay chỉ lo theo đuổi Tiết Ngôn.
Đàm Dận cười khẽ.
Không biết vì sao mặt của Biên Nhan đỏ đến mức muốn rỉ máu.
Đàm Dận dùng một chất giọng cực kỳ dịu dàng hỏi: “Biên tiểu thư, em có thể bao nuôi tôi không?”
Đương nhiên là được!
Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ bị anh đè trêи giường, tiến vào… Biên Nhan véo vào đùi, nơi riêng tư co rút tựa như muốn lên đỉnh.
Tiền thì có sá gì, mạng em cũng cho anh luôn.
Sợ bị anh nhìn ra sự khác thường của mình, nên cô chỉ gật đầu, không dám phát ra tiếng.
“Vương Hạo, lấy hợp đồng tới đây.” Đàm Dận cầm bản hợp đồng, mở ra, sau đó đặt bút, nhanh chóng vẽ ra một dòng chữ ký hết sức xinh đẹp, rồi đặt tờ giấy vào tay cô.
Nhìn thấy cô đang ngây ra, Đàm Dận nhỏ giọng hỏi: “Có cần đọc qua nội dung bên trong không?”
Biên Nhan lắc đầu, đặt bút xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡