⬅ Trước Tiếp ➡
Biên Nhanh bị đè ra làm cho trợn trắng mắt, quá, quá kịch liệt.
Cuối cùng cũng cam chịu cho đến khi anh bắn tinh xong, Đàm Dận dựa vào người Biên Nhan nghỉ ngơi một lát, gậy thịt còn chưa thỏa mãn chỉ trong một lát nó lại cứng lên dưới sự ɭϊếʍ hút của tiểu huyệt.
Anh ta rút gậy thịt ra, lột áo mưa bỏ, xé thêm cái mới định mang vào.
Biên Nhan cảm giác hình như bên trong của mình đã bị cọ trầy da vì vậy vội vàng ngăn cản: “Em, em không được.”
Đàm Dận ngừng động tác lại, cúi đầu nhìn cô: “Em bao anh cả ngày mà.”
Không lẽ anh định làm cả ngày luôn hả?
Biên Nhan vội vàng khép hai cái đùi đã mất hết cảm giác không còn nghe theo sự sai bảo của cô lại: “Em, em thỏa mãn rồi.”
Đàm Dận đã mang áo mưa xong, ‘Chym to’ đang lăm le nhìn cô chằm chằm, nghe cô nói vậy anh im lặng một lát rồi nói: “Đã thỏa mãn?”
Biên Nhan cuộn người lại: Đúng vậy, em là kim chủ của anh, có làm hay không là do em quyết định.”
….……
Sau này khi cha già của Biên Nhan bị phá sản còn bị bắt vào tù, cô trở nên nghèo túng, trêи người chỉ còn lại 30 đồng.
Lúc đó Đàm Dận đã trở thành ảnh đế, thù lao của một bộ phim đã đạt đến con số vài nghìn vạn, lúc này xem như anh ta vẫn còn có lương tâm, cung cấp cho cô một công việc, làm trợ lý sinh hoạt.
Còn bao ăn bao ở, mặc dù chỉ có một bữa cơm nhưng được ở lại căn biệt thự rộng lớn của anh ta.
Hôm nào đó, đoàn phim đóng máy, đạo diễn mở tiệc chúc mừng.
Đàm Dận uống một ít rượu, về đến nhà thì ôm chặt lấy cô, không nhịn được tình cảm chôn sâu trong lòng mà hôn Biên Nhan. Cô đón nhận nụ hôn của anh, trong bụng lại đang nhẩm tính giá cả, một tháng lương không trả nổi, chắc phải lấy luôn tiền tháng sau bù vào.
Đàm Dận đang hưng phấn, vói tay vào áo của Biên Nhan, nắm lấy một bên đẫy đà xoa nắn.
Biên Nhan dù đau nhưng lại sướиɠ, không biết sờ ngực là phục vụ tặng kèm hay là thu phí đây, tháng sau cô chỉ có thể ăn mì gói với rau thôi.
Hạ thể của Đàm Dận cương cứng như muốn nổ tung, hận không thể đè cô xuống giường làm cho đến chết, anh cởi thắt lưng.
Biên Nhan lại vô cùng hoảng sợ: “Anh đừng cởi quần, em không có tiền đâu.”
Đàm Dận: “…”
Biên Nhan liên tục lùi về sau: “Em thật sự không có tiền, bây giờ em nghèo lắm.”
Đàm Dận nghiến răng nghiến lợi nói: “Cho em nợ trước.”
Biên Nhan nhìn người đàn ông với cơ bụng tám múi trước mặt và cái áo sơ mi sắp bị xé thành từng mảnh nhỏ của mình, lẫn trong giọng nói có chút nức nở: “Anh… Anh không thể ép mua ép bán được.”
Lúc nghe thấy Biên Nhan tỏ tình với mình, đôi mày đẹp của Tiết Ngôn nhíu chặt lại. Trước giờ mỗi khi đối mặt với cô anh ta đều trưng ra vẻ mặt bất mãn, ngữ điệu lạnh lùng và thái độ mất kiên nhẫn: “Em lại muốn chơi trò gì với anh nữa?”
Biên Nhan chân thành nói: “Em nghiêm túc mà.”
Tiết Ngôn đưa mắt nhìn kỹ cô tầm vài giây, chẳng nói chẳng rằng cầm thuốc định đi vào phòng bệnh của Chu Hiểu Văn.

⬅ Trước Tiếp ➡