Mặc dù nói Tần Minh Nguyệt chưa bao giờ thực sự tự mình nuôi con, nhưng cô đối với con mình, từng đặt kỳ vọng rất lớn, lúc đứa bé còn trong bụng, cô đọc rất nhiều loại sách, lúc này chợt nhớ ra, không biết mình đọc được từ quyển sách nào, nếu như tâm trạng của người mẹ không tốt, mà cho bé bú sữa, tương đương với việc cho.
uống thuốc độc.
Nghĩ đến đây, Tần Minh Nguyệt bỗng dưng đổ mồ hôi lạnh
“Quản gia Tôn, tiểu thiếu gia không sao chứ?” trong mắt Tần Minh Nguyệt lúc này toàn là lo lắng và áy náy, nếu như nguyên nhân là do tâm trạng của cô không tốt mà làm hại tiểu thiết gia, thế thì cô thật đáng chét vạn lần, Biểu cảm của Tần Minh Nguyệt đều hiện cả lên trên mặt, quản gia Tôn nhìn một cái có thể nhìn thấu cô, khó chịu trong lòng giảm đi một chút, vẻ mặt dịu xuống một tít, giọng nói cũng trở nên dịu dàng rất nhiềụ
“Tiểu thiếu gia không sao, nhưng Tần Minh Nguyệt cô phải hiểu rõ, tâm trạng của cô sẽ ảnh hưởng đến tiểu thiếu gia, bởi vì tiểu thiếu gia uống sữa của cô, nếu như cô gặp khó khăn gì, đều có thể trực tiếp nói với tôi, nếu như tôi không giải quyết được, tôi sẽ giúp cô giúp cô nói với thiếu gia.”
“Tôi…” Tần Minh Nguyệt cắn cắn môi dưới, rõ ràng không biết nên nói hay không, lại cân nhắc nên nói như thế nào, quản gia Tôn cũng không giục cô, chỉ lặng lặng đứng đó, đợi cô nói ra.
“Quản gia Tôn, thật ra, tôi có một đứa con trai, nhưng bị chồng trước bề đi, tôi muốn đi về tìm con.”
Tần Minh Nguyệt nghĩ trước nghĩ sau, vẫn là hai câu mơ hồ nói ra chuyện này, cô trước đây cũng nói với Trần tiên sinh như thế, mặc dù vừa rồi có do dự, có thể nhờ Trần tiên sinh giúp đỡ không. Nhưng qua một tháng rồi, đến cô cũng biết, khả năng tìm thấy con của cô là rất nhỏ, cô không nên làm phiền người khác, nhưng cô vẫn luôn không cam tâm
Biết được nguyên nhân bắt thường của Tần Minh Nguyệt, quản gia Tôn rất nhanh đi đến thư phòng tìm Tư An Húc.
Lúc quản gia Tôn đến thư phòng, Tư An Húc đang giải quyết công việc, đến đầu cũng không ngắng lên, lúc nghe thấy tiếng của quản gia Tôn, đột nhiên dừng công việc trong tay, quay đầu vừa đúng nhìn thấy tài liệu liên quan đến Tần Minh Nguyệt trên mặt bàn.
Phần tài liệu này rõ ràng là A Quyền mang đến cho anh, chuyện này mới bắt đầu A Quyền cũng đã nói qua với anh, nhưng mà theo sự quan sát một tháng nay của anh, anh còn cho rằng người phụ nữ này không tim không phổi, làm anh nhớ lại việc cô nhảy lầu làm hỏng xe anh một tháng trước, còn có chút nghĩ không thông.
Lại nghĩ đến người phụ nữ này, vừa cầm được tiền là đã tâm thần bất định, muốn chuyển đi, Tư An Húc dễ đoán được, người phụ nữ này chắc chắn không có tiền.
Tư An Húc mở ngăn kéo, rút ra tờ giấy nợ ba trăm vạn, dường như nhớ ra khuôn mặt quật cường ngày đó của cô, cô cả đời này cũng không kiếm ra khoản tiền lớn như thế, không biết cô nhìn thấy tờ giấy nợ này có làm như anh nghĩ không?
Khoé miệng cong lên, Tư An Húc đột nhiên có một chút hứng thú đối với người phụ nữa này.
Một tháng này, mỗi ngày anh đều ở trên lầu nhìn cô, rõ ràng cô không biết chuyện này, mỗi ngày nhìn thấy cô quá yên tĩnh, néu không phải xác định Tư Nhất Nặc mỗi ngày đều uống sữa của cô, anh đều sắp cảm tháy cái nhà này không có cô rồi.
Trong lòng có áp lực, còn có thể ngây ngốc yên lặng như thế trải qua một tháng, trên tay có tiền đã kiềm chế không nổi, chuyện trước sau xâu chuỗi lại, không thể không nói, những hiểu biết về Tần Minh Nguyệt, làm ấn tượng của Tư An Húc đối với cô trở nên tốt hơn
“Cử người đến bên cạnh, tìm một lái xe bên ngoài cho cô ấy.
“Nhưng mà thiếu gia…”