Chương 14
trùng hợp à." Trần Tử Hân cũng không chú ý tới vẻ mặt biến hóa của Thi Nịnh, cười nói, "Trùng hợp thì trùng hợp, nhưng cũng phải nói, cả hai người họ Thi đều rất đẹp." "Phải không?
Trần cô nương cũng rất đẹp." "Ha ha ha nói đúng quá.
Đi đi đi, chị đây mời em đi ăn đùi gà." Hồ Ngôn thu hồi tầm mắt, "Lại có đàn em đang nói về cậu kìa.
Đúng rồi, có phải cậu đang nhìn bên kia không?
Người kia, đúng rồi, đàn em cùng họ Thi với cậu đấy, rất xinh đẹp nha." Cậu ta nhìn Thi Tần chớp chớp mắt, "Không phải là em gái cậu đấy chứ?" Thi Tần không có cảm xúc gì, ánh mắt thản nhiên, giọng nói vẫn lạnh lùng "Trùng hợp thôi." Thi Nịnh gọi điện thoại cho dì giúp việc, nói cô đi ăn cơm với Trần Tử Hân sau giờ học, thuận tiện đi dạo phố một lát, nhìn thấy một vài cửa hàng nhỏ nên mua mấy món ăn vặt.
Lúc Thi Nịnh về nhà đã hơn chín giờ, phòng khách tối đen bất thường.
Buổi tối, nhà họ Thi sẽ có ít nhất một dì trực tới 10 giờ rưỡi mới tắt đèn, hôm nay thật kỳ quái.
Thi Nịnh thử gọi "Dì." Không ai trả lời, vẫn im ắng.
Cô sờ soạng bật công tắc đèn, trong bóng tối vang lên tiếng sột soạt, một bóng đen đang đi về phía cô.
Thi Nịnh vừa ngẩng đầu thì cổ tay đã bị nắm lấy, tay rời công tắc, cơ thể bị đè qua một bên, lưng dựa vào vách tường, tay bị ấn trên đỉnh đầụ Động tác bất thình lình làm người ta cảm thấy sợ hãi, hô hấp cô trở nên dồn dập, tim đập nhanh hơn.
Mãi đến khi một đôi mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc xuất hiện trong bóng tối.
"Anh?" Cô gọi một tiếng.
Thi Tần cười nhạt nói "Anh?" Đối phương ở rất gần, mùi hương của anh quanh quẩn trên mũi cô, cảm giác áp bách mãnh liệt, trái tim giống như bị người ta bóp chặt, hít thở không thông.
Trong bóng tối, cảm quan tựa hồ nhạy cảm hơn rất nhiều, thị giác thính giác khứu giác thậm chí xúc giác của cô bị người trước mặt xâm lược.
Quá gần.
Hô hấp dồn dập hỗn loạn, lồng ngực phập phồng tố cáo chủ nhân đang hoảng loạn, suy nghĩ rối loạn.
Thi Tần lại tới gần hơn, hai người cơ hồ đã dán vào nhau, lồng ngực phập phồng của cô bỗng chạm phải một nơi nào đó xa lạ.
Hai mắt Thi Tần trợn to, cả người cứng đờ, quên cả hô hấp.
"Anh..
tránh ra được không?" Thi Tần lại tiến gần thêm một bước, đùi phải của anh cắm vào giữa hai chân cô, đầu gối chống lên tường, dùng thân trên đè cô lên tường.
Hai người chồng lên nhau, lực độ của anh làm thân trên của cả hai dán chặt vào nhaụ Thi Nịnh cảm thấy không thể thở nổi.
"Anh muốn làm gì?" Cô hỏi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Thi Tần cúi đầu, hai chóp mũi chỉ cách nhau hai centimet.
Tay trái anh giơ lên nhẹ lau chóp mũi của cô, ngữ khí đột nhiên thay đổi, giọng nói vừa lười biếng vừa như đang dỗ dành "Tối nay em đi đâu?" Khi anh nói chuyện, hơi thở phà tới cổ cô, cảm giác như có một con rắn độc đang vươn lưỡi rắn liếm lên cổ, rất nguy hiểm.
"Em đi với bạn học, đã nói với dì rồi." Thi Nịnh bị ép tới khó chịu, tối nay Thi Tần quá khác thường.
Cô giãy giụa nhưng lại như con kiến đang cố lay cổ thụ, không có một chút tác dụng nào.
"Anh buông em ra trước được không?" Cô nói.
Thi Tần không để ý cô, ngón trỏ tay trái di chuyển từ