⬅ Trước Tiếp ➡

sắc một ngụm sữa.
"Làm sao vậy làm sao vậy, từ từ một chút." Bác gái quan tâm hỏi.
Thi Nịnh vội đứng lên nói "Cháu no rồi." Sau đó rời khỏi bàn ăn.
Biểu cảm của Thi Tần không có chút thay đổi nào, ánh mắt cũng vậy, từ từ ăn bữa sáng.
Bác gái nói "Về sau đừng thức khuya nữa, hôm nay con dậy trễ." "Vâng." Anh trả lời.
"Sao lại thế?" "Nằm mơ, thấy nóng, dậy tắm." "Sức khỏe không sao đấy chứ?" "Không sao." Đoạn hội thoại đứt quãng lọt vào tai Thi Nịnh, hình ảnh lúc sáng lại hiện lên trong đầu cô.
Xong rồi, có thể đừng nghĩ nữa được không?
Gương mặt lại nóng lên.
Một ngày trôi qua bình an không có việc gì, Thi Tần coi như không có chuyện gì xảy ra, không cảnh cáo cô, cũng không tỏ thái độ gì, xấu hổ cũng không có, còn bình tĩnh hơn lúc cô nhào lòng anh khóc ngày hôm qua.
Tuy vậy, Thi Nịnh vẫn cảm thấy mất tự nhiên.
Buổi tối dì mang sữa bò lên cho cô, cô định từ chối, cảm giác vừa nhìn thấy Thi Tần liền sẽ không tự chủ mà nhớ tới hình ảnh tư mật lúc sáng sớm, quá xấu hổ.
Dì nói "Cô chủ, có thể cậu chủ đang chờ đấy, không phải là cô mang qua, chỉ sợ.." Thi Nịnh "Dì mang qua cũng được mà." "Chính là.." Dì rất khó xử, "Không giống nhau, cậu chủ sẽ tức giận." "Sao có thể chứ?" "..Có đấy..
Nếu bọn tôi mang qua, cậu chủ sẽ không uống." Thi Nịnh dần cảm thấy có gì không đúng "Thi Tần..
Anh trai đáng sợ vậy à?" Dì cuống quít phủ nhận "Không phải không phải, cậu chủ là người tốt, chỉ là, tính tình có chút không tốt lắm.
Cậụ.
không thích có người tùy tiện gõ cửa, nếu tôi mang qua, cậu sẽ tức giận." Thi Tần không thích người gõ cửa phòng anh, vậy mà lần trước còn nói cô đưa qua?
Dì như hiểu cô đang nghĩ gì, lại nói "Với cô chủ thì khác." Khác?
Khác chỗ nào?
Cuối cùng Thi Nịnh vẫn nhận lấy khay sữa, một lần nữa gõ cửa phòng Thi Tần.
Một cái, hai cái, ba cái.
Cô rất kiên nhẫn, chờ đợi người mở cửa.
Nhưng từng giây trôi qua như dài vô tận, tim cô đập càng lúc càng nhanh, lại có cảm giác khẩn trương xưa nay chưa từng có.
Hít một hơi thật sâu, cô chuẩn bị gõ lần thứ tư.
Đột nhiên cửa được mở ra từ bên trong, động tác tay dừng lại, cô thấy ánh mắt trêu đùa của Thi Tần.
"Không tự vào à?" Thi Nịnh nghe ra lời này chính là đang ám chỉ sự kiện sáng hôm nay, tim nhảy dựng lên, gương mặt lại nóng.
"Em.." Cô đột nhiên có chút do dự.
"Vào đi." Thi Tần nói, xoay người vào trong.
Thi Nịnh bưng khay nhắm mắt theo vào trong.
Cô nhìn bài làm trên bàn anh, thầm nghĩ, ai, cuối cùng cũng thấy anh học bài.
Thi Nịnh đặt ly sữa xuống, nói với Thi Tần "Cái này, sữa bò." Thi Tần cầm ly lên, một ngụm uống hơn nửa, còn thừa lại một phần ba.
Thi Nịnh chờ anh uống xong.
"Cầm đi." "Hả?" Thi Nịnh hỏi, "Không uống nữa à?" Thi Tần dựa lưng vào bàn học, đứng trước mặt cô, dáng người cao lớn làm cho người ta cảm thấy bị áp bách, anh nói "Em uống đi." "Em uống rồi." Thi Nịnh phát hiện không khí có chút không ổn, thoáng lui về sau một bước.
"Thật không?" Thi Tần cũng đi lên trước một bước.
Khóe miệng anh hơi cong lên, lông mày sắc bén nhướng lên, nở nụ cười như hồ ly tinh, trong ánh mắt thâm thúy không lường được như một người thợ săn, khuôn mặt trở nên sinh động, nhưng nếu so sánh


⬅ Trước Tiếp ➡