"Tôi có chuyện phải làm đây, buổi chiều còn một đơn hàng nữa." Di Di quay đầu lại nói với Tiểu Khả: "Tiểu Khả, sau này bán cho cậu ta với giá hội viên nhé."
Tiểu Khả cười, đáp lại.
Triết Triết nói: "Cảm ơn Di Di, sau này tôi sẽ đến thường xuyên, chị mau làm việc đi."
Triết Triết thanh toán, Di Di làm bánh kem, Tiểu Khả không ngồi yên được nên ngồi nói chuyện với Di Di qua tấm rèm.
"Chị Di Di, cậu ấy là ai thế?"
Di Di nghĩ một lúc: "Hàng xóm của chị."
"Hàng xóm chị đẹp trai vậy sao, lúc trước chưa gặp bao giờ. Chị Di Di, có phải cậu ấy có ý với chị không?" Tiểu Khả che miệng cười: "Ánh mắt cậu ấy nhìn chị, làm em mê chết đi được."
"Không phải đâu, vừa mưới quen thôi. Lần trước chị tặng cậu ta một hộp điểm tâm, cậu ta nói khá ngon. Ai mà biết cậu ta đến tận cửa hàng để mua." Nói đến đó, mặt Di Di đỏ bừng lên.
"Xem ra là người thuộc phái hành động, có hi vọng phát triển được đấy."
Di Di không biết nên nói gì, may mà có khách đến cửa hàng. Tiểu Khả chạy ra quầy thu ngân, không có thời gian để nói chuyện với cô.
Cả ngày hôm đó tâm trạng của Di Di đều rất tốt. Tan làm, cô đến siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, cô định tối đó ăn lẩu.
Khi đi trên hành lang, cô vô tình gặp được Chiếu Dã mà cô đã không gặp ba ngày. Lâu không gặp, vậy mà Di Di lại không sợ anh nữa, cô còn tươi cười chào hỏi anh: "Chào buổi tối."
"Chiếu Dã." Cô nói thêm hai chữ, là để Chiếu Dã biết cô không quên tên mình.
Chiếu Dã liếc cô, anh khịt mũi, khẽ cau mày.
"Tối nay, tôi ăn lẩu." Di Di tưởng Chiếu Dã không thích miếng thịt dê sống, thịt gà sống trong tay mình, nào ngờ anh nói: "Tôi có thể ăn cùng không?"
Giọng anh tuy trầm nhưng cô nghe rất rõ. Cô ngơ ra, đột nhiên không biết phải đi bên trái hay bên phải cầu thang.
Thấy Di Di không đi, Chiếu Dã quay đầu lại nhìn cô, mặt cô ngơ ngác, tóc vụn cong lên một cách nghịch ngợm nhưng cô không biết.
Chiếu Dã nhìn cô, nói: "Tôi trả tiền."
Di Di bình tĩnh lại, lắp bắp nói: "Không không.. không cần trả tiền." Di Di ngước mắt lên, cô nhìn rõ ngũ quan của Chiếu Dã hơn ngày đầu gặp mặt, sống mũi cao, mắt một mí. So với khí chất thiếu niên của Triết Triết, trên anh có nhiều sự hoang dại, bất tuân hơn, và cả sự thần bí của một người đàn ông trưởng thành nữa.
Cứ như một ngọn núi băng vậy, không bao giờ biết phần chìm trong đáy biển có hình dạng thế nào cả.
Cứ nhìn vậy, đột nhiên cô thấy ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô đầy nét bình tĩnh, còn có sự dịu dàng khó nói nữa.
Ai mà lại từ chối một người thể hiện thiện ý với mình chứ.
Hơn nữa, anh còn từng giúp cô.
Di Di cười cong mắt, giơ hai túi đồ ăn lên.
"Tôi mua nhiều lắm, cùng ăn đi."
Chiếu Dã đón lấy hai túi đồ trong tay Di Di một cách rất tự nhiên, đôi chân dài bước đi, một bước hai bậc thang.
Di Di nhìn đôi bàn tay trống không, lòng thấy loạn: Thân thiện vậy sao..
Hai người họ đến nhà Di Di. Sau đó, Di Di mới cảm thấy chuyện này không ổn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở