⬅ Trước Tiếp ➡
Sau sự chán nản ngắn ngủi đó, Di Di gặm hết một cái bánh mì là lại có tinh thần trở lại.
Cô ngân nga một bài hát không đúng theo giai điệu, đang ngân nga thì cô tự dưng im lặng.
Bởi vì cô lại nhìn thấy người đấy rồi.
Đôi chân dài xuất hiện ở khung cửa vuông vắn, sau đó là thân trên của anh, giống như cảnh quay chậm trong phim điện ảnh đang chiếu, làm nổi bật lên tỷ lệ hoàn hảo chỉ có trong tranh.
Di Di nhìn rõ mặt anh nhờ ánh sáng hoàng hôn còn sót lại.
Mặt anh khá nhỏ, đường nét rõ ràng, ánh nhìn đầu tiên thì sẽ ấn tượng nhất với đôi mắt của anh. Trong vẻ buồn ngủ vẫn có phần sắc sảo khiến người ta không lạnh mà cũng phải rùng mình. Chỉ một khoảnh khắc đó thôi là Di Di đã chuyển tầm nhìn đi rồi.
Anh đứng bên cửa, bên cạnh có mấy cái va-li lớn. Di Di không biết làm gì, cô cố đi lên trước, biểu cảm không bình tĩnh ấy đã bán đứng cô.
Cô run lẩy bẩy đi vài bước, nghe giọng nói trầm thấp truyền xuống từ trên đỉnh đầu: "Mấy cái này là của cô hết à?"
"Ờm.." Di Di sợ đến mức thiếu chút nữa thì cắn lưỡi, cô rụt cổ lại, không biết nói gì: "Ờm, đúng, đúng vậy.."
Mới nói xong thì người đó đã nhấc va-li bên tay phải lên, ước lượng thử trọng lượng rồi lại cầm thêm một cái. Tay trái anh mở ra, lòng bàn tay hướng lên trên, nói với Di Di: "Đưa cái ở dưới đất đây."
Di Di kinh ngạc đứng đơ ra tại chỗ, đến khi anh nói lần hai cô mới phản ứng lại. Cô run lẩy bẩy trả lời: "Không.." cần đâu.
Nửa câu sau còn chưa kịp nói thì Di Di đã bị ánh mắt thúc giục đó của anh dọa đến mức thu lại rồi. Cô ngoan ngoãn đặt chiếc va-li dưới đất vào tay anh.
Người đó cứ xách cứ nhẹ nhàng như xách rác vậy. Anh bình tĩnh vác ba cái va-li lớn lên trên tầng.
Di Di bỏ hòn đá chèn ở cửa ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước chân cô không vững, tâm trạng phức tạp.
Tuy trong lòng thấy sợ, nhưng anh đã giúp cô, không đáng sợ như trong lời đồn nhỉ. Di Di chạy bước nhỏ lên tầng, đúng lúc đó người đó đặt va-li xuống, chuẩn bị rời đi.
"Ờm, đợi một chút." Di Di gọi anh lại, vội vàng lấy mấy thứ: "Nếu mấy món lúc trước anh không thích thì có thể thử mấy món.. đồ mới của cửa hàng chúng tôi. Tôi thấy nó không tệ đâu.."
"Cảm ơn anh nhé, tôi tên là Di Di, sau này chúng ta là hàng xóm của nhau, ha ha.."
Di Di cũng không biết mình đang cười gượng làm gì, cô căng thẳng đến mức buồn nôn, đôi tay đưa ra trong không trung đơ đến mức thấy tê.
Cuối cùng anh cũng nhận lấy, im lặng gật đầu.
Ở dưới cùng một mái nhà, Di Di lại càng cảm nhận rõ sự cao ráo và to lớn của anh. Cô phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy rõ biểu cảm của anh.
Nhưng cô không dám nhìn, vậy nên cô không chú ý thấy nét mặt kỳ lạ xuất hiện thoáng qua trên mặt anh.
Di Di dùng dao nhỏ để rạch thùng bìa, lấy mấy món đồ bếp và đồ điện nhỏ linh tinh ra. Người đứng trong ánh sáng hắt ra vẫn chưa đi, ánh mắt dõi theo đó cứ như đã tạo thành một đường thẳng trong không khí vậy, dường như đang bóp lấy cổ cô, một cách vô hình.
Chỉ vài giây ngắn ngủi thôi mà Di Di cảm thấy mình như con cá trong chảo dầu vậy, trần trụi, nóng, thảm hại.

⬅ Trước Tiếp ➡