“Vâng, thưa ngài.”
Tống Yểu Yểu khóc một trận, rồi vừa ôm đầu vừa nấc lên.
Hoắc Vân Khuyết quay người rời đi, mới đi được hai bước thì thấy áo như có gì đó túm lại.
Anh nhìn xuống, nhì xuống người ngồi dưới đất, một bàn tay bé nhỏ đang túm chặt lấy góc áo của anh.
Thật sự rất cô trông rất bé nhỏ ngồi trên đất thành một khối. Dưới ánh trăng có thể thấy cô khóc đỏ cả mũi, đôi mắt ngầm lệ khiến cho Hoắc Vân Khuyết nhớ đến những trái nho ướp lạnh vào mùa hè, mát lạnh tròn tròn.
“Bỏ tay ra.”
Giọng anh lạnh lùng, có thêm vài phần mất kiên nhẫn.
“Không bỏ!’
Tống Yểu Yểu không chịu uất ức, cô túm chặt áo Hoắc Vân Khuyết, giọng nhẹ nhàng nghịt mũi, “Anh đụng vào tôi, xin lỗi đi!”
Hoắc Vân Khuyết không thay đổi vẫn nhìn cô, nhìn cái trán ửng đỏ của cô, khẽ cau mày,thật khó hiểu?
Hoắc Thất yếu ớt đi lên trước, nhìn cô gái không biết xấu hổ, trong bụng thầm trách móc: Làm sao nhỉ, con gái nhà ai mà hung hăng vậy? Đã cản đường cậu chủ Hoắc lại còn bắt xin lỗi?
Mặc dù cô cũng xinh đẹp đó, giọng vừa dễ thương vừa đáng yêu đó, nhưng cậu chủ Hoắc nhà chúng tôi không có thích gần phụ nữ! Cô nếu như cho rằng như này có thể câu dẫn cậu chủ Hoắc, vậy thì sai lầm rồi….
“Không xin lỗi.”
Hoắc Thất lặng lẽ chạm khuôn mặt, làm mặt như đang đau lắm!
Hoắc Vân Khuyết muốn cười cũng không cười, cứ nhìn xem phản ứng của Tống Yểu Yểu ra sao.
Tống Yểu Yểu: “………”Tên này thật phiền phức!
Mông của cô cũng đau, lại muốn khóc, Tống Yểu Yểu nhếc cái miệng nhỏ nhắn của cô lên, tính khí trỗi dậy.
“Nếu như anh không xin lỗi, tôi sẽ….hức!Tôi sẽ không buông tay ra!”
Cảm giác như cô vừa nấc một cái giữa lúc đang nói thì phải?
Hoắc Thất không nhịn nổi mà cười, Hoắc Vân Khuyết lạnh lùng liếc anh ta một cái.Hoắc Thất đột nhiên cảm thấy lạnh hết cả gáy, không khí xung quanh cũng lạnh lẽo theo, cổ anh ta nổi hết da gà.
“Xin lỗi ngài, tôi sẽ mém cô ta ra ngoài!” Hoắc Thất ngay lập tức không dám cười nữa, tiến lên múm lấy cổ áo Tống Yểu Yểu, chuẩn bị mén cô đi ra ngoài, tránh để đến khi ngài không vui, lại chôn cô trong hoa viên.
Một cô nương xinh xắn thế này, mà lại thành phân bón hoa thì tiếc lắm!
Hoắc Thất vì sự xinh đẹp của cô mà cũng dự định sẽ ra tay nhẹ nhàng thôi.Nhưng anh ta lại không ngờ đến, tay anh ta vừa giơ ra, còn chưa kịp phản ứng, thì bị hất mạnh ra, chỉ nghe một tiếng “Bốp”, anh ta đã ngã ra đất.
“Ấy do do” mẹ nó?
Đấy là chuyện gì vậy? Gắp quỷ giữa đêm hả?!
Tống Yểu yểu đã đứng dậy rồi, mắt cô vãn đỏ, nước mắt vẫn rơi. Vừa khóc vừa chỉ vào Hoắc Thất nằm trên đất nói: “Đây là chuyện của tôi và anh ta, anh cút qua một bên đi!”
Quay đầu lại, cô lại giật giật đồ của Hoắc Vân Khuyết, “Anh mau xin lỗi đi, tôi còn phải đi ăn cơm.”
Hoắc Vân Khuyết lóe lên vẻ hứng thú trong đôi mắt, anh nghịch chuỗi hạt trong tay, hỏi ngược lại: “Vậy nếu tôi không xin lỗi thì sao?”
Anh à, em tên Tống Yểu Yểu
Tống Yểu Yểu ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, chiều cao của cô chỉ đến được đến ngực đối phương. Vừa rồi chỉ là mải khóc, bây giờ mới nhìn rõ bộ dạng của người đàn ông này. Gương mặt thanh tú, mái tóc đen bóng, đôi mắt đan phượng dài và đầy phong lưu,anh mặc một chiếc áo choàng dài, khí chất lạnh lùng cao quý, nhìn giống từ trong tranh đi ra vậy.
Tống Yểu Yểu há hốc cái miệng nhỏ nhắn của cô ra, tay vô thức đưa lên xoa cái nốt ruồi đỏ ở trên cổ tay, chỉ có người thân của cô mới biết, chỉ khi Tống Yểu Yếu có cảm giác thèm muốn cái gì đó thì cô mới có hành động nhỏ này.
Nhìn thấy cô ngơ ra, Hoắc Vân Khuyết lắc đầu, “Không nói? Vậy tôi có thể đi rồi chứ.” Anh làm bộ muốn rời đi.
Tống Yểu Yểu nhanh chóng phản ứng lại, vừa kéo anh lại, vừa cẩn thận nhón chân lên nhướn ra phía trước.
Giọng dịu dàng nói: “Không xin lỗi cũng được, vậy anh thổi cho em đi.”
Vô lý cáu kỉnh, tự cao tự đại.
Hoắc Thất trợn trắng mắt lên, rồi nhắm mắt lại không muốn nhìn thấy cô đang làm gì.
Ngài có khi nào không chịu nổi mà bẻ gãy cổ cô không? Hoắc Thất thở dài, thật đáng tiếc….
Hoắc Vân Khuyết cúi mắt nhìn xuống, trong lòng nghĩ cô gái này đúng là biết tận dụng, còn biết dí sát mũi vào người anh với gương mặt đơn thuần. Anh không đủ nhẫn nại chơi với cô, cảm thấy Tống Yểu Yểu tính khí càng kỳ quái hơn.
Nhưng khi đang muốn đẩy cô ra, thì phát hiện chân cô đang nhón lên bắt đầu run rẩy rồi, đôi mắt đỏ rưng rưng nước mắt, đáng thương đang mong đợi.
Anh khẽ mím môi lại, lúc phản ứng lại, thì người đã cúi xuống, thổi, chỉ thổi một lần…..
Tống Yểu Yểu vừa ý, mặt cô hơi ửng đỏ, đưa tay lên khẽ xoa xoa trán, chỗ người đàn ông kia thổi, tê tê dại dại sao ấy.
Hình như không đau nhiều nữa.
Hoắc Vân Khuyết nhìn cô gái vui vẻ hớn hở, ánh mắt lóe lên, vừa rồi là anh mềm lòng sao?
“Đi thôi.” Hoắc Vân Khuyết lạnh lùng quay người đi, bước nhanh rời khỏi đây.
Đợi đến khi bóng dáng anh sắp không nhìn thấy nữa, Tống Yểu Yểu mới nhớ ra chưa giới thiệu bản thân, “Đúng rồi!Em tên là Tống Yểu Yểu! Anh ơi anh nhớ nhớ lấy nha~”
Anh, anh?
Hoắc Thất khụy chân xuống, chút nữa là ngã nhào ra đất.
Hoắc Vân Khuyết giật giật khóe miệng, hờ hững liếc nhìn Hoắc Thất, “ Nghỉ việc đi, sau này để Hoắc Ngũ qua đây làm.”
Hoắc Thất lập tức mếu máo khóc, miệng mím chặt.
Hai người một trước một sau đi trên đường, Hoắc Thất liếc nhìn một cái xuống dưới lầu, nhìn cái liền cạn lời, anh ta nghi ngờ nói, “Anh, anh xem cô gái kia đang làm gì vậy? Lạc đường rồi hay sao á?”
Hoắc Vân Khuyết uể oải nhìn.
Chỉ nhìn thấy con đường nhỏ dưới lầu mà Tống Yểu Yểu thì cứ mò mẫm đi lung tung mãi, đó là một con đường nhỏ hình chữ thập, mỗi con đường đều có hàng cây bên cạnh y như nhau. Cô mỗi khi thấy có gì không đúng lại đổi một con đường khác, sau đó cứ đi qua đi lại, đại khái đến ngay cả bản thân cô cũng không phát hiện ra cô đang đi vòng tròn.
Hoắc Thất không chịu được liền che mắt lại không muốn nhìn.
Gặp qua người mù đường rồi, nhưng chưa thấy ai đến mức này.