Giang Ly cố gắng chống đỡ buồn ngủ, cầm máy sấy tóc đi tới trước mặt anh, vừa dùng tay vò tóc anh, vừa nhẹ nhàng sấy khô cho anh.
Tóc cô còn chưa kịp sấy khô, người đàn ông đã nóng nảy đè tay cô, ôm lấy hai chân cô, vác cô lên vai đi vào phòng ngủ.
Giang Ly ngã vào chiếc giường lớn mềm mại quen thuộc, hơi thở lạnh lẽo của của Tiêu Nghiễn Chi phả vào mặt khiến da thịt Giang Ly nổi lên một trận rùng mình.
Hôm nay, anh kiên nhẫn lạ thường.
Cơn buồn ngủ nhanh chóng tan biến, dưới sự thao túng của người đàn ông, đôi mắt quyến rũ của cô giờ phút càng thêm quyến rũ.
Hai má ửng hồng, giọng nói ngắt quãng tràn ra trong cổ họng, giống như là ẩn nhẫn, lại giống như là đang phát tiết.
Kẻ chủ mưu thản nhiên tiếp tục hành vi vô liêm sỉ của mình mặc cho người dưới thân từng chút mềm nhũn thành một vũng nước.
Giọng nói của anh hiếm khi trầm thấp ôn nhu, triền miên, còn như có như không cười một tiếng, giọng điệu cũng như cưng chiều
“Ly Ly, tiếng nước cũng không nhỏ chút nào đâụ”
Cũng có những lúc anh thân mật và dịu dàng với cô, chẳng hạn như lúc này.
Lông mi Giang Ly run lên, xấu hổ muốn chui vào khe đất.
Có lẽ vì phản ứng của Giang Ly rất thành thật, tâm tình Tiêu Nghiễn Chi cũng thay đổi, trở nên rất vui vẻ. Anh đợi đến khi cô hưởng thụ xong mới ngừng chơi đùa, dần dần đi vào vấn đề chính.
Nửa đêm trời đổ mưa, tiếng thở dốc của cô hoà vào tiếng mưa rơi tí tách.
Khi người đàn ông cuối cùng cũng ngừng đòi hỏi, Giang Ly mệt mỏi cuộn mình dưới lớp chăn ấm. Cô ngước nhìn Tiêu Nghiễn Chi, người đã rời giường và đi vào phòng tắm, rồi bước tới bên cửa sổ nhìn trời. Có lẽ bên ngoài trời đang mưa lớn, anh nhíu mày, sau đó quay trở lại giường và hiếm hoi ở lại qua đêm với cô.
“Đêm nay anh không về à?” Giọng cô vẫn còn chút mê hoặc sau dư vị của khoảnh khắc vừa qua, dù trong câu nói ấy cũng có sự tò mò lộ rõ.
Tiêu Nghiễn Chi nằm nghiêng, đưa lưng về phía cô, giọng thản nhiên
"Trời sắp sáng rồi."
Giang Ly nghiêng đầu, nhìn bóng lưng của anh, rồi cố tình tỏ ra bình thản hỏi
"Lần này, anh dự định chơi đùa bao lâu?"
Câu hỏi này rõ ràng là về Tần Yểu Yểụ
Tiêu Nghiễn Chi im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt thâm trầm
"Ai nói với cô lần này tôi chỉ đang chơi đùa?"
Giang Ly sững người, toàn thân cứng đờ. Tiêu Nghiễn Chi không nhìn cô, tiếp tục bằng giọng cảnh cáo
"Cô ấy ngoan ngoãn, không giống những người khác."
Những người khác? Giang Ly không cần nghe thêm cũng hiểu "Những người khác" trong lời nói của anh chính là cô.
Tim Giang Ly dần bị thắt chặt, cảm giác chua xót lan tỏa khắp cơ thể. Cô cắn môi, cố giả vờ như không có gì, rồi khẽ nhắm mắt lại
"Biết rồi, ngủ thôi."
Tiêu Nghiễn Chi trầm mặc một lúc, ánh mắt càng lạnh lẽo hơn. Bầu không khí giữa họ như bị bao trùm bởi một lớp sương mù dày đặc.
…
Mặc dù đêm qua đã mệt mỏi, đồng hồ sinh học của Giang Ly vẫn đánh thức cô dậy sớm. Cô xoa nhẹ thái dương đang nhức nhối vì thiếu ngủ, nhìn vào khoảng trống bên cạnh mình rồi tự cười giễu bản thân, lết vào phòng tắm.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô bước ra ngoài và thấy Tiêu Nghiễn Chi vẫn ngồi ở phòng khách, nhàn nhã ăn sáng. Cô sững người một chút rồi hỏi
"Anh... vẫn chưa đi à?"
Tay anh dừng lại giữa chừng, ngước mắt nhìn cô, thản nhiên hỏi
"Cô đang đuổi tôi?"
Giọng Giang Ly cũng không kém phần lãnh đạm
"Không, chỉ là không ngờ anh lại ở đây lâu như vậy."
Những khoảnh khắc ái muội tối qua như không hề tồn tại. Hai người vẫn giữ khoảng cách, không ai muốn quá thân mật. Tiêu Nghiễn Chi với khí chất thanh lịch và cao quý, từng động tác của anh đều mang vẻ độc đáo.
Giang Ly im lặng kéo ghế ngồi xuống ăn sáng cùng anh. Nhưng bầu không khí yên bình bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa đột ngột vang lên.