Nhưng lần này, Chu Khinh Ngữ chẳng thèm để mắt đến cô ta, kéo Nhan Hề sang thử những chiếc túi khác.
Nhan Hề từng đi mua sắm với Chu Khinh Ngữ vài lần, cô biết sức chiến đấu trong mua sắm của cô ấy rất khủng khiếp. Nhưng nhìn đống túi mua sắm đầy sàn, cô thật sự thấy quá mức.
Cô đâu phải bạch tuộc, làm sao mà mang được cùng lúc bảy tám cái túi chứ
Hơn nữa, khí vận tích lũy từ việc mua sắm đã đạt 2 điểm và không tăng thêm. Nhan Hề đoán rằng có thể đã chạm đến giới hạn.
Cô định khuyên Chu Khinh Ngữ nên về nhà để tiết kiệm cho gia đình, thì Hứa Dương Dương đã tiến đến bên cạnh Chu Khinh Ngữ "Khinh Ngữ, cô thấy chiếc túi này thế nào? Da cá sấu, rất nhỏ gọn tinh tế, lại còn là phiên bản giới hạn "
Chu Khinh Ngữ liếc nhìn một cái "Gói lại đi."
Trong lòng Hứa Dương Dương tràn đầy sung sướng. Tuy không nói ra, nhưng rõ ràng Chu Khinh Ngữ không hứng thú với kiểu dáng của chiếc túi này. Đợi lát nữa khi thanh toán, chiếc túi chắc chắn sẽ được đưa cho cô ta
Trên quầy hàng, một đống đồ mà Chu Khinh Ngữ đã chọn chất thành chồng, nhân viên bán hàng mắt sáng như sao, tay cầm máy tính nhanh chóng tính toán giá tiền. Trong khi đó, Hứa Dương Dương lặng lẽ cầm lên chiếc túi phiên bản giới hạn, ngắm nghía mãi không rời tay, như thể đã xem đó là vật sở hữu của mình.
Nhan Hề nhìn Hứa Dương Dương. Trước đây, khi cô đến Tinh Diệu Giải Trí để tìm Chu Khinh Ngữ, cô đã từng gặp qua Hứa Dương Dương. Cô ta là một ngôi sao khá xinh đẹp, thường đi theo Chu Khinh Ngữ, khiến Nhan Hề từng nghĩ hai người họ có mối quan hệ rất tốt. Nhưng trong giấc mơ của cô, mọi thứ chứng minh Hứa Dương Dương chỉ là kẻ tham lam tiền bạc của nhà họ Chụ
Những người đến gần Chu Khinh Ngữ vì tiền nhà họ Chu không ít, Nhan Hề không thấy điều đó có gì sai. Dù sao thì có tiền cũng là một ưu điểm. Nhưng khi nhà họ Chu phá sản, những kẻ như Hứa Dương Dương lại châm chọc Chu Khinh Ngữ, thậm chí đẩy cô ấy đến bờ vực tự sát, điều đó thực sự quá đáng. Chỉ riêng trong giấc mơ, số tiền Chu Khinh Ngữ mua quà cho Hứa Dương Dương đã lên tới hàng triệụ Để rồi sau đó, khi nhà họ Chu suy sụp, Hứa Dương Dương lại công khai chế nhạo Chu Khinh Ngữ.
Nhan Hề nghĩ tới đây mà không khỏi tức giận. Lúc này, nhìn thấy Hứa Dương Dương đang thưởng thức chiếc túi, suýt nữa đeo lên vai, Nhan Hề nhướng mày “Ê, Khinh Khinh, chiếc túi này đẹp quá Mình chưa từng thấy chiếc nào đẹp như thế này cả ”
Ngón tay cô chỉ thẳng vào chiếc túi da cá sấu trong tay Hứa Dương Dương. Chu Khinh Ngữ đang quẹt thẻ, mắt không thèm nhìn lên “Cậu thích à? Lấy đi thôi.”
Nhan Hề vội vàng nói “Làm sao được chứ? Chị Dương Dương rõ ràng cũng thích mà. Mình chỉ nhìn thôi cũng đủ rồi ”
Hứa Dương Dương cười lạnh, lúc đầu nghe Nhan Hề nhắc đến chiếc túi, còn tưởng rằng cô định tranh giành với mình. Nhưng may mắn thay, Nhan Hề dường như vẫn biết tự lượng sức
Khi thấy Chu Khinh Ngữ đã thanh toán, Hứa Dương Dương chuẩn bị cầm túi lên. Nhưng ngay giây tiếp theo, Chu Khinh Ngữ lại cầm túi đặt vào tay Nhan Hề “Thích thì lấy đi. Chúng ta là gì của nhau mà còn khách sáo ”
“Khinh Khinh, cậu thật tốt ” Nhan Hề ôm lấy Chu Khinh Ngữ. Hứa Dương Dương “...?”
Hello? Còn ai nhớ đến sự tồn tại của tôi không?
Chu Khinh Ngữ thanh toán xong, liếc qua chiếc túi trong tay Nhan Hề. Cô vốn không nhớ rằng vừa rồi Hứa Dương Dương đã khen chiếc túi, chỉ nghĩ rằng Nhan Hề đang tập trung vào mua sắm mà không còn nghĩ đến chuyện thất tình, thế là cô yên tâm.
Chu Khinh Ngữ dặn nhân viên giao đồ đến nhà mình, rồi khoác tay Nhan Hề đầy vui vẻ đi đến cửa hàng tiếp theo. Chỉ còn lại Hứa Dương Dương, giận đến xanh mặt.