“Tô Nương tốt, có phải trên người khó chịu hay không? Cầu ta, cầu ta ta liền giúp nàng!” Trong miệng Trình Thụy Đường nói như vậy, lại thủ sẵn thân mình của Tô Nương, ở trên mặt kính chậm rãi cọ xát.
Đỉnh anh đào mẫn cảm thỉnh thoảng cọ qua mặt kính, xúc cảm lạnh lẽo cùng cọ xát mang đến tê dại, cùng với cảm giác hổ thẹn vì tận mắt nhìn thấy chính mình tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, ba loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ xông tới, thế nhưng làm Tô Nương đang phẫn nộ đồng thời trong lòng lại dâng lên một loại hưng phấn quỷ bí!
“Ân……” Nàng cau mày, làm như giãy giụa, lại ngược lại đem đầṳ ѵú mẫn cảm đứng thẳng của chính mình càng thêm kề sát vào mặt kính, tăng lớn cọ xát.
Tô Nương theo bản năng nhắm lại mắt, nhìn không thấy liền có thể làm bộ chính mình không biết.
Trình Thụy Đường lại sẽ không khiến nàng đuộc như ý, hắn nắm chặt cằm của nàng, lạnh lùng ở bên tai nàng nói, “Tô Nương, mở to mắt.”
Ngữ khí bình tĩnh, cũng không có uy hϊếp, nhưng Tô Nương lại run run, theo bản năng mở mắt. Nhìn thấy hình ảnh bản thân trong gương, vành mắt đều đỏ.
“Không cần……” Nàng thấp giọng cầu xin, “Ngươi muốn thân mình của ta, chúng ta đến trên giường đi, được không?”
“Không.” Trình Thụy Đường nhàn nhạt cự tuyệt đề nghị của nàng, thấy Tô Nương ngoan ngoãn mở to mắt, lúc này mới buông cằm nàng ra, bàn tay ở trên da thịt mẫn cảm non mịn của nàng du tẩu, gợi lên dục niệm trong cơ thể Tô Nương.
Đồng thời hé miệng, đem vành tai nhỏ bé của nàng tiến trong miệng, chậm rãi mυ"ŧ vào liếʍ láp.
Thân mình của Tô Nương hôm qua mới phá thân, đúng là thời điểm mẫn cảm, chỉ chốc lát sau hô hấp liền dồn dập lên, cả người cũng vô lực ngã vào trong lòng ngực Trình Thụy Đường.
Trình Thụy Đường đem tay tham nhập vào chỗ bí ẩn giữa hai chân nàng, khu rừng đã trở nên ướt hoạt, hắn vừa lòng cười nói, “Tô Nương, dưới thân nàng đã sớm ướt. Nói cho ta, là ai làm nàng trở nên dâʍ đãиɠ như vậy, hm?”
Tô Nương cắn môi không nói lời nào, tuy rằng bị khơi mào du͙© vọиɠ, nhưng nàng vẫn thập phần tức giận, thậm chí càng thêm tức giận.
Thân mình này quả thực không giống của nàng, bị nam nhân chạm vào một cái, lập tức liền mềm. Tô Nương hận chính mình không biết cố gắng, nhưng cho dù nam nhân khống chế thân mình của nàng, nàng cũng không muốn liền trái tim cũng trầm luân vào!
Trình Thụy Đường cũng không ép nàng lập tức trả lời, ngón tay thon dài đẩy bụi hoa ra, dọc theo cánh hoa trước sau vuốt ve một trận, chờ ngón tay dính đủ mật dịch, liền tìm nhụy châu giấu ở trong bụi hoa, nhẹ hợp lại chậm vê, trong miệng buông lỏng vành tai của nàng ra, vươn đầu lưỡi tham nhập vào bên tai, bắt chước tư thế giao cấu, chậm rãi ra vào.
Lỗ tai vốn chính là chỗ mẫn cảm của cơ thể, huống chi khi hắn liếʍ hôn còn có âm thanh tấm tắc, một tia không lậu truyền vào trong tai Tô Nương khiến đầu quả tim của nàng phát run!
Tô Nương có chút chịu không nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, nàng nhíu mày xin tha, “Đừng như vậy, khó chịu…… Ân……”
Trình Thụy Đường vẫn không để ý tới, chỉ cười nói, “Tô Nương, nàng nhìn nàng đi, ta còn chưa làm gì mà gương mặt của nàng đã ửng đỏ, mị ý mọc lan tràn, thật sự xa được nam nhân?”
Tô Nương nhìn vào gương. Nữ tử trong lòng ngực Trình Thụy Đường ánh mắt mơ màng, khóe mắt có chút đỏ lên, mày liễu hơi chau, quả nhiên lộ ra vài phần mị ý, hơn nữa thân mình trần trụi, còn có những dấu vết ái muội trên người càng có vẻ dâʍ ɭσạи bất kham!
Đó chính là bản thân nàng!