⬅ Trước Tiếp ➡
1 Hưng cảm Hay còn có tên gọi khác là mania là một tâm trạng hứng khởi cao bất thường hoặc dễ bị kích thích, cáu kỉnh, khuấy động và/hoặc đầy năng lựợng. Hưng cảm là một triệu chứng để chẩn đoán một số bệnh tâm thần.
Cô muốn anh
Khi Điệp Chi Đình kéo cô, cô thậm chí còn cố ý dán chặt vào miếng đệm thịt hình người hơn.
Hoắc Thanh Sơn nghiến răng chịu đựng cơn đau ở vai, dùng khuỷu tay và xương sườn đẩy cô ra. Còn bản thân thì dứt khoát lưu loát đứng dậy thuận tiện cầm dao găm nhét trở lại vào túi bên chân trái. Vẻ mặt lạnh lùng và uy nghiêm, ánh mắt không hề quét qua Lâm Doanh Doanh, cũng mặc kệ vết bầm tím trên cơ thể, anh cong ngón út lên để phát ra một tiếng huýt sáo rõ ràng trên môi, ngay sau đó liền có một con ngựa đen chạy tới.
"Thanh Sơn, Thanh Sơn, anh không bị thương chứ?" Một xã viên đưa quần áo cho anh.
Hoắc Thanh Sơn cầm lấy và mặc vào, "Không bị sao cả."
Anh quay người lên ngựa, vừa định phi ngựa đi, Lâm Doanh Doanh, người tưởng chừng như sắp ngất đi, đột nhiên chạy tới đứng chặn trước con ngựa.
Hoắc Thanh Sơn sắc mặt lạnh lùng, ngưng trọng, trầm mặc nhìn cô, "Có chuyện gì vậy?"
Lâm Doanh Doanh một tay nắm lấy dây cương ngựa, lòng bàn tay đau nhức khiến cô "A" lên một tiếng, lắc lắc đôi bàn tay mềm mại bị xé rách của mình, nâng một đôi mắt đẫm lệ lên nhìn người đàn ông yêu lạnh lùng nghiêm nghị, "Cảm ơn anh đã cứu tôi, xin hỏi, anh đã kết hôn chưa?"
Hoắc Thanh Sơn "???"
Điệp Chi Đình vội vàng chạy tới, "Lâm Doanh Doanh, em đang làm gì vậy?"
Hoắc Thanh Sơn không muốn để ý tới một câu hỏi nhàm chán như vậy, đôi mày kiếm nhăn lại, "Phiền phức, tránh ra."
Lâm Doanh Doanh cảm nhận được cơn đau càng rõ ràng hơn, bây giờ tay cô bị gãy, nó đau muốn chết như nhổ mỏng tay của cô vậy, nhưng cô vẫn nắm chặt dây cương ngựa không chịu buông, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ ngoan cố không thuộc về cô, "Anh đã kết hôn chưa?"
Điệp Chi Đình “Lâm Doanh Doanh, em đừng tùy hứng Mau theo anh đi gặp bác sĩ Xích Cước xem có bị thương ở đâu không."
Xã viên đưa áo choàng ngắn hét lên "Thanh niên tri thức Lâm, anh ấy tên là Hoắc Thanh Sơn, năm nay anh ấy hai mươi ba và anh ấy chưa kết hôn đâụ"
Diệp Mạn Mạn cũng đi tới, đưa tay ra muốn đỡ Lâm Doanh Doanh, dường như muốn phòng ngừa Lâm Doanh Doanh khỏi bị ngã, "Chị Doanh Doanh, chị có đau không?"
Lâm Doanh Doanh thở hổn hức "Đau muốn chết " Biết rõ cô vô cùng sợ đau mà còn nhắc cô, giúp đỡ gì chứ
Cô không thèm để ý tới Diệp Mạn Mạn, lại hơi ngẩng đầu về phía Hoắc Thanh Sơn và nở một nụ cười xinh đẹp.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô dính đầy nước mắt và một ít bùn đất, trên hàng mi cong và dày còn có những giọt nước suốt như pha lê, thật sự khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy thương hại. Cho dù phụ nữ nhìn thấy cô như thế này cũng cảm thấy thương hại, huống chi là đàn ông, sắt thép cũng biến thành ngón tay mềm nhũn.
Ngón tay cô run rẩy gần như không nắm được dây cương, nhưng nụ cười của cô đẹp như lưu ly mỏng manh, và giọng nói lại vừa dịu dàng vừa ngọt ngào. "Xin chào Hoắc Thanh Sơn, tôi tên là Lâm Doanh Doanh, năm nay tôi mười chín tuổi, tôi muốn gả cho anh "
Răng rắc
Không biết đó tiếng sấm rền trên bầu trời hay là tiếng trong đầu vang lên, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.
Bọn họ ngẩn người nhìn tiểu mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần này, có phải não cô bị úng nước rồi không? Thế mà lại muốn gả cho một người đàn ông thô kệch?
Mặc dù người đàn ông thô kệch này có đôi chân dài, đôi mày kiếm và đôi mắt sáng, nhưng sao một bông hoa giàu sang ở thành phố lớn như cô lại có thể cắm trồng vào vùng đất đen ở nông thôn chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡