Lâm Doanh Doanh ngược lại không giận ông vì bắt mình xuống thôn quê, dẫu sao lúc này các người cha đều theo chủ nghĩa đàn ông bá đạo, chỉ nghĩ bọn họ cảm thấy tốt cho con thì đều sẽ không nghe theo ý nguyện của con.
Khiến cô không hài lòng là cha cô vốn muốn giúp Diệp Mạn Mạn ở lại thành phố
Cha Lâm và người cha đã chết của Diệp Mạn Mạn là bạn từ nhỏ, còn có ân cứu mạng, ông vẫn luôn nói làm người nên biết báo ơn.
Cha mẹ của cha Lâm là lão cách mạng, vì sự nghiệp mà để ông ở nông thôn nuôi nhờ, thôn đó gần nhà của cha Diệp. Năm cha Lâm tám tuổi rơi vào trong hầm băng được cha Diệp kéo lên, hai người từ đó là anh em tốt.
Sau đó cha Lâm dấn thân vào cách mạng cũng muốn kéo thêm cha Diệp tham gia cùng, đáng tiếc trên đường hai người lạc nhau, cha Diệp đi vào con đường khác. Năm 60, cha Diệp bị điều xuống cơ sở rèn luyện, trên đường lại gặp phải bất ngờ, rơi vào vách đá, hài cốt không còn.
Vợ ông liền mang theo con gái nhờ cậy cha Lâm giúp đỡ.
Mà mẹ Diệp là họ hàng của mẹ nuôi cha Lâm, cha Diệp lại là anh em cứu mạng của mình, loại người trọng tình nghĩa như cha Lâm đương nhiên sẽ không từ chối.
Ông sắp xếp hai mẹ con ở ký túc xá tập thể của đại viện, mẹ Lâm giúp mẹ Diệp tìm một công việc trông chừng đồ dùng biểu diễn trong đoàn kịch, khâu vá sửa lại hí phục để nuôi gia đình sống qua ngày.
Ông thật sự xem hai mẹ con kia làm người thân mà chiếu cố.
Nhưng mà ở dưới cái nhìn của Lâm Doanh Doanh, cha báo ân cứu mẹ Diệp và Diệp Mạn Mạn, để cho bọn họ không bị hại còn có thể thuận lợi ở đại viện, đã là báo đáp ân tình rồi, sau này mọi người khách khí với nhau như họ hàng là rất tốt.
Mà mẹ Diệp cũng lấy quê quán của cha Lâm tự cho mình là thân thích, còn rất được mẹ nuôi yêu thích, ở trước mặt cha Lâm tỏ vẻ đáng thương, an phận thủ thường, ở trước mặt Lâm Doanh Doanh thì dáng vẻ cao ngạo coi mình là ân nhân cứu mạng. Bà ta nhiều lần âm thầm nói với Lâm Doanh Doanh nếu như không có chồng bà ta thì cũng không có tất cả những gì Lâm Doanh Doanh hưởng thụ, cho nên Diệp Mạn Mạn mới hẳn là con gái ruột của cha Lâm hưởng thụ tất cả kia mới đúng.
Lâm Doanh Doanh liền càng ngày càng xung khắc với bọn họ, làm sao cũng nhìn mẹ Diệp không vừa mắt, thấy bà ta tính khí liền nóng nảy không chịu nổi.
Nhớ tới chuyện cũ, Lâm Doanh Doanh hừ một tiếng, ban đầu đóa hoa sen trắng già kia muốn cho con gái tiếp cận anh hai của cô, may mà mẹ cô hỏa nhãn kim tình, trực tiếp bóp chết một cách thô bạo và gọn gẽ.
Kết quả đóa hoa sen trắng già lại để cho con gái tiếp cận Diệp Chi Đình, nói gì mà thiên hạ họ Diệp là một nhà, để cho Diệp Chi Đình chiếu cố Diệp Mạn Mạn nhiều một chút.
Diệp Chi Đình từ nhỏ có một loại tự cho là chính nghĩa quả cảm, mà Diệp Mạn Mạn yêu kiều yếu đuối, đáng thương, rất được anh ta đồng tình, trợ giúp cô ta không ít chuyện.
Thật ra thì khi còn bé hai nhà cố ý để cho Lâm Doanh Doanh và Diệp Chi Đình sau khi lớn lên kết hôn với nhau, lời này là cha mẹ của Diệp Chi Đình lấy ra nói đùa, mà mẹ Lâm bởi vì con gái vô cùng thích Diệp Chi Đình nên cũng không phản đối.
Lâm Doanh Doanh khi còn bé thân thiết với Diệp Chi Đình, bởi vì anh ta đáng yêu, sống rất đẹp, lại che chở cô, cô rất thích trêu chọc anh ta, cảm thấy cùng nhau lớn lên cũng rất tốt. Nhưng mà sau khi anh ta đồng ý với mẹ Diệp trợ giúp Diệp Mạn Mạn thì không đối xử tốt với cô nữa, Lâm Doanh Doanh liền không có ý gần gũi với anh ta.
Người cô chọn nhất định phải đối xử tốt với cô nhất mới được