⬅ Trước Tiếp ➡
Cô liếc mắt nhìn anh với vẻ mặt hờn dỗi, rất bình tĩnh mà buông tay anh ra, "Đừng lo lắng." Về sau còn có thể
Hoắc Thanh Sơn đương nhiên hiểu được "yên tâm đi" chính à sau này sẽ không như vậy nữa, cho nên cũng an tâm.
“Ôi, tôi chết đói mất ” Lâm Doanh Doanh lại bắt đầu làm nũng, thúc giục anh.
Cô lấy một cân bột mì và một ít trứng gà do vợ của đại đội trưởng để lại ra. Đây là ngày hôm qua cô bị sợ hãi nên đại đội trưởng bảo vợ đưa đến cho cô và còn làm mì trứng gà cho cô nữa. Lâm Doanh Doanh không muốn nhận không, vợ của đại đội trưởng không lấy tiền và phiếu lương thực, vì vậy Lâm Doanh Doanh đưa cho cô gói giấy gói nửa cân đường trắng.
Hoắc Thanh Sơn rửa sạch tay, hỏi cô "Cô muốn ăn gì?"
Nếu lần này cô lại nói linh tinh... thì anh...
Kết quả là Lâm Doanh Doanh rất ngoan ngoãn mà ngồi trước bàn cơm, ngoan ngoãn như một cô gái nhỏ chờ được ăn. Cô nhìn anh bằng đôi mắt to và ngấn nước, "Anh làm món gì tôi cũng đều thích ăn "
Giọng của cô vừa dịu dàng vừa trong trẻo, là một giọng nói cực kỳ dễ nghe, khiến cho từ tai khuếch tán đến tim, gan, lá lách và phổi đều cảm thấy mềm mại.
Hoắc Thanh Sơn "Làm bánh trứng gà cho cô."
Lâm Doanh Doanh "Anh có muốn cho đường vào không?"
Hoắc Thanh Sơn "Cô muốn ăn?"
Lâm Doanh Doanh ngoan ngoãn gật đầu, "Muốn."
Hoắc Thanh Sơn "Mang đến đây."
Lâm Doanh Doanh đi tới mở va li ra, lấy một gói đường trắng đưa cho anh, cô cười hì hì và nói, "Có muốn lấy không, tôi vẫn còn rất nhiều đường, đều là do chú nhỏ của tôi cho."
Hoắc Thanh Sơn yên lặng nhìn cô, thản nhiên nói "Đừng nên tùy tiện để lộ của cải với người khác."
Lâm Doanh Doanh “Đối với anh thôi, chứ làm sao có thể tùy tiện với ai chứ? Tôi không làm như vậy đối với những người khác." Cho dù Diệp Chi Đình muốn xin đường cho Diệp Mạn Mạn thì cô sẽ không cho.
Có một chút xảo quyệt trong nụ cười xinh đẹp của cô cũng không biết đó là đơn thuần hay là thực sự có tâm cơ.
Hoắc Thanh Sơn bị lời nói này của cô làm cho có chút sững sờ, lại cảm thấy không đúng, anh không nên suy nghĩ nhiềụ
Lâm Doanh Doanh thấy Hoắc Thanh Sơn là một người đàn ông rất tốt, anh có thể ra phòng khách vào được phòng bếp, anh một tay đập trứng và nhào bột bằng một tay. Những đường cong xinh đẹp của bờ vai và lưng thực sự là sự quyến rũ trần trụi đối với cô.
"Lại đây, tôi dạy cô nhóm lửa." Hoắc Thanh Sơn ngồi xổm trước bếp lò, cầm một nắm rơm vào trong hố bếp, lấy diêm ra quẹt một cái rồi cúi người châm lửa vào rơm.
Đợi hai giây, anh đẩy chỗ rơm đang cháy về phía trước, rồi lại tiếp tục lấy thêm rơm.
Anh quay đầu nhìn Lâm Doanh Doanh "Biết làm chưa?"
Lâm Doanh Doanh gật đầu, rất đáng yêu, "Đơn giản như vậy, tôi đã biết từ lâu rồi."
Quẹt diêm thôi mà, ai mà không biết chứ.
Hoắc Thanh Sơn nhìn cô một cái, bước sang một bên, "Cô làm thử đi."
Lâm Doanh Doanh do dự một lúc, vẫn vui vẻ ngồi xuống, bắt đầu cho thêm rơm vào.
Hoắc Thanh Sơn thấy cô cho nhiều rơm vào như vậy, muốn ngăn cản nhưng cũng không kịp, "Cho rơm vào một ít một thôi, cho nhiều sẽ không cháy được."
Quả nhiên, lửa anh nhóm lên được, đã bị một xấp rơm dày của cô làm cho tắt.
Lâm Doanh Doanh sốt ruột, vội vàng đi tới thổi. Vẻ mặt của Hoắc Thanh Sơn thay đổi "Lui ra sau đi "
Cùng lúc đó, Lâm Doanh Doanh một hơi thổi ngọn lửa kia lên, "phần phật" một cái, ngọn lửa hắt về phía mặt của cô.
Lâm Doanh Doanh bị hoảng sợ hô lên một tiếng sau đó nhắm mắt lại, nhưng lại bị Hoắc Thanh Sơn kéo người lại.
Lần này anh nửa quỳ sau lưng cô, trực tiếp kéo cô vào vòng tay rộng lớn của mình, không còn chỉ đưa một cánh tay cứng rắn chắn cho cô nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡