Lâm Doanh Doanh giống như vị đại tướng quân đạt thắng lợi, bước đi nhẹ nhàng bên cạnh anh, bước chân của cô nhỏ, sức lực lại yếu, mặc dù anh không thu nhỏ bước chân lại, nhưng đi hai bước thì lại dừng lại, như vậy thì cô có thể đi theo kịp.
Cô cười trong lòng, người đàn ông này trông lạnh lùng và cứng rắn, đôi mắt sắc lạnh làm người ta sợ, nhưng thật ra trái tim lại mềm yếụ
Ha ha.
Cô chạy hai bước để theo kịp anh, đồng thời cũng giơ chiếc ô hoa để đưa anh vào trong phạm vi của mình. Nhưng anh quá cao, đi giày sợ là cao một mét chín, cô nhón chân lên chiếc cô cũng chỉ chạm vào đầu anh.
Trông giống như cố tình đánh anh vậy.
Hoắc Thanh Sơn "..."
Anh ngay lập tức né tránh sang một bên, nhưng cô không bỏ cuộc và tiếp tục che ô cho anh. Dù sao, chỉ cần anh ở trong phạm vi của cô mà không chạy xa, thì cô sẽ quấy rầy anh.
Cô xinh đẹp dịu dàng yếu ớt như vậy, anh đúng là không thể hung dữ nổi với cô, anh thở dài một tiếng, đưa tay cầm chiếc ô hoa nhỏ của cô như chấp nhận số phận của mình.
Rõ ràng là buổi sáng trời nắng dễ chịu, nhưng cô lại nhất định phải che ô, lại yếu đuối đến mức không nhúc nhích, làm như vậy không biết là đang có mưu kế gì.
Thấy anh biết ý như vậy, Lâm Doanh Doanh càng cười tươi hơn, hai tay ôm mặt cười đến mức hai bả vai run run, chậm rãi dùng bả vai cọ anh.
Cọ một chút không cọ đến, lại cọ một chút nữa mà vẫn không cọ đến, Hoắc Thanh Sơn vẫn thủy chung duy trì khoảng cách một thước rưỡi với cô.
Lâm Doanh Doanh tức giận nhìn anh, đồ đầu gỗ Hừm, quên đi, dù sao thì sớm muộn gì anh cũng là người của tôi
Từ trước đến nay, đồ vật hay người mà Lâm đại tiểu thư cô coi trọng chưa bao giờ mà không có được. Chỉ có cô không muốn, chứ không có cái gì mà cô muốn mà không được, điên cuồng như vậy đấy
Cô cảm thấy tâm thần sảng khoái khi ngửi thấy hơi thở thơm tho sạch sẽ khoan khoái của anh. Còn Hoắc Thanh Sơn ngửi được mùi hương độc đáo từ cơ thể cô thì cả người lại căng cứng, thần kinh căng thẳng.
Đi đến bờ sông, mặt trời cũng đã lên cao, chiếu rọi xuống mặt sông trong vắt. Cây liễu lả lướt, ngan vịt đi thành đàn, cỏ cây bên bờ sông xanh tươi khiến lòng người thư thái, vui vẻ.
Lâm Doanh Doanh hít sâu hơi nước tươi mát vào người, "Tôi thích phong cảnh nông thôn đẹp như này."
Hoắc Thanh Sơn "Cô nên đi cắt lúa mì."
Khóe miệng Lâm Doanh Doanh cong lên, người đàn ông này sao có thể đáng yêu như vậy chứ, không khıêu khích cô thậm chí còn không dám hung dữ với cô, chỉ có thể âm thầm cọ sát tranh luận.
Cô thấy Hoắc Thanh Sơn đang tháo yên ngựa, liền đi tới, tiếp tục tranh luận, "Tôi thừa nhận sức lực tôi yếu, sợ phơi nắng, tôi không cắt được lúa mì, nhưng giá trị của mỗi người đều khác nhaụ Có người có sở trường cắt lúa mì, có người lại có sở trường khác.”
Hoắc Thanh Sơn liếc cô một cái, rất thông minh mà không nói tiếp, dù sao anh cũng không nói lại cô, nếu như không để ý đến cô sợ là cô sẽ lại khóc rồi lên án anh. Nhưng trong lòng anh vẫn cố than thở một câu Sở trường của cô là bắt nạt người khác.
Lâm Doanh Doanh nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm, "Sao anh không nói nữa, có phải anh cảm thấy tôi nói rất có lý lẽ đúng không?"
Hoắc Thanh Sơn yên lặng gật đầu, lý lẽ cũng sợ cô.
Thấy anh ngoan như vậy, Lâm Doanh Doanh mỉm cười và nói, "Để tôi tắm cho ngựa giúp anh, để anh có thể thấy rằng những cô gái yếu ớt cũng có một mặt giỏi."
Cô nhấc chân đá giày xuống, sau đó vén váy lên và bắt đầu cởi tất.
Hoắc Thanh Sơn ở bên cạnh đột nhiên quay lưng lại, vì sợ mình nhìn thấy cái gì đó không nên nhìn thấy.