Nghê Túy đi về phía gian ghế bên cạnh nhưng không tiến đến gần. Cô dựa vào lan can lối đi, đứng hai giờ đồng hồ trên đôi giày cao gót 8 cm khiến chân cô lúc này hơi đau. Cô dùng một chân để đứng, chân còn lại để ra sau, đầu ngón chân chạm đất, lấy ra bao thuốc từ túi của chiếc váy âu màu đen, rút một điếu cho vào miệng, sờ túi trái túi phải nhưng lại không thấy bật lửa đâu.
Kỳ Ngôn ngẩng đầu thì nhìn thấy một cảnh tượng kiều diễm, thấy điếu thuốc trên miệng cô vẫn chưa châm lửa bèn đứng lên giữa hai cô gái, đi đến bên cạnh cô. Anh đứng vững, rút tay ra khỏi túi quần lấy một chiếc bật lửa Zippo màu đen ra, ngón trỏ bật nắp, ngón cái trượt cần số, ngọn lửa màu xanh bốc lên.
Nghê Túy một tay giữ cho ngọn lửa khỏi tắt, ánh mắt cô rơi vào bàn tay anh, khớp xương rõ ràng, trắng nõn thon dài, cực kỳ sạch sẽ. Nếu như là một người mê tay thì nhất định sẽ yêu anh ta.
Cô hít nhẹ một hơi thuốc, trên điếu thuốc còn in lại một ít màu đỏ của son môi.
Anh gập nắp bật lửa lại, đút tay lại vào túi quần màu đen.
Nghê Túy ngẩng đầu nhìn. Anh rất cao, dáng người thẳng tắp nhưng khắp người lại tỏa ra một dòng khí phóng túng.
Cô nhếch môi khẽ cười: "Đối phó không nổi?"
Kỳ Ngôn không trả lời cô, chống khuỷu tay lên lan can, nghiêng đầu nhìn cô: "Sao không đi qua đó?"
Nghê Túy nghiêng người đứng đối diện với anh, tay cầm điếu thuốc đặt lên lan can, khói bay giữa hai người: "Anh chơi cùng em ha?"
Anh không hề do dự: "Được."
"Không hỏi chơi cái gì sao?"
"Em chọn."
Cô nhướng mày: "Được."
Hai người ngồi trên sofa, Nghê Túy búng tay gọi nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ cúi người tiến đến gần.
Nghê Túy nói vài câu với anh ta.
Nhân viên phục vụ nghe xong thì gật đầu, dọn dẹp sạch sẽ bàn rượu trước mặt hai người, đi đến tủ rượu bằng kính sáng chói lóa mở chai whisky rồi rót vào hai bình rượu nhỏ, sau đó đặt mấy ly rượu lên khay đưa đến trước mặt Nghê Túy.
Nghê Túy xếp mười ly rượu thành hình vuông, sau đó lại lấy đá trong thùng cho vào ly của mình ba viên.
Những người trong gian ghế ngừng nói chuyện, lần lượt nhìn cô.
Chu Gia Minh lên tiếng: "Chơi chung đi."
Mọi người đều trở nên thích thú, bắt đầu hú hét.
Nghê Túy ngẩng đầu nhìn mọi người: "Bàn quay Nga, đều biết chứ?"
Một cô gái giơ tay ra hiệu: "Tôi chưa chơi bao giờ."
Cố Nhất trả lời, giải thích các quy tắc của trò chơi: "Hai con xúc xắc, 11 ly rượu tính từ ly số 2, lắc đến số mấy thì uống ly ý, lắc đến số ly trống thì tính qua. Sau khi qua thì tùy ý thêm rượu, đến lượt người tiếp theo."
Cô gái biết ý gật gật đầu, mọi người nhích ngồi gần lại.
"Tôi chơi trước." Nghê Túy đứng dậy, cầm lấy bình rót rượu rót vào 11 cái ly, năm ly rót một nửa, năm ly rót 1/3, để lại một cái ly rỗng, sau đó ném hai con xúc xắc vào cốc lắc trong suốt.
Con xúc xắc quay vài vòng trong đĩa rồi dừng lại, số 9. Trong ly số 9 chỉ có 1/3 rượu. Cố Nhất đưa ly rượu số 9 cho cô.
Nghê túy nhận lấy, đổ vào ly của mình rồi ngửa đầu uống cạn, tiếp tục vứt xúc xắc thêm một lần nữa, số 8, chính là cái ly rỗng cô để lại lúc đầu.
Qua rồi, cô đổ đầy rượu vào cái ly rỗng số 9 lúc nãy.