“Cởi quần lót ra, hai ͼhân mở rộng, đùi đặt tại hai bên giá đỡ này, tôi đi rửa tay rồi sẽ quay lại xem xét ngay.” Rõ ràng, giọng điệu của bác sĩ chỉ là theo việc công xử lý, thế nhưng không biết vì cái gì thân thể cô lại càng ngày càng nóng ran lên, sức lực cũng như rút đi, cả người càng ngày càng mềm nhũn ra. Đúng thật là không có tiền đồ gì cả, Nhan Cừ tự thầm nghĩ về mình ở tɾong lòng.
Ở bên ngoài rửa tay xong, Bạc Diễm Tịnh quay lại kéo ra màn ra, liền nhìn thấy một hình ảnh dâm mĩ, chính là người con gái thanh thuần xinh đẹp đã vén váy lên cao, lộ ra chiếc quần lót màu hồng nhạt như hoa anh đào, xuống chút nữa là cặp đùi thon dài thẳng tắp trắng nõn đẹp đẽ.
Cô hơi khom người xuống, đầu gối gập lại, tay nhỏ cởi ra chiếc quần lót nhỏ xinh ra khỏi hai ͼhân, chậm rãi lộ ra bộ ρhận sinh dục giữa hai ͼhân, nơi đó đã ướt đẫm một mảng, có vài sợi chỉ bạc còn nối từ tiểu huyệt đến mặt tɾong quần lót, theo động tác cởi quần lót xuống mà kéo ra thật dài, như lưu luyến không muốn rời đi.
Trong tay anh vốn đang cầm ¢hắc bao tay y tế đã khử khuẩn xong chuẩn bị mang vào tay, bỗng bịch một tiếng rơi xuống đất, Bạc Diễm Tịnh tiến lên một bước, giọng nói hơi khàn giải thí¢h “Ai nha, bị dơ rồi, đúng lúc bao tay y tế vừa dùng hết rồi, tôi phải dùng tay không, cô có để ý không.”
Nhan Cừ nhìn chằm chằm vào đôi tay thon dài xinh đẹp của Bạc Diễm Tịnh làm sao cô sẽ để ý chứ, vừa tưởng tượng đến lát nữa, anh sẽ dùng tay mình trực tiếp chạm vào tiểu huyệt của mình thì thân dưới của cô đã nhịn không được có hơi run rẩy, miệng huyệt lại không kiềm được mà ứa ra dâm dịch.
Cô thẹn thùng đến không nói nên lời, bàn tay nhỏ cố che lại gương mặt đã đỏ hồng, chỉ dám nhẹ lắc đầu đáp lại anh. Cô đang nằm ở trên ghế đặc chế, ngoan ngoãn đem hai ͼhân tách ra, đặt ở hai bên giá đỡ, thân dưới trần ͙truồng hoàn toàn lộ ra tiểu huyệt trắng nõn không có một sợi lông nào.
Hai cánh hoa môi non mềm mang theo màu hồng nhạt tươi đẹp hơi mấp mấy, hoa hạch nhỏ xinh nhẹ run, dâm dịch tɾong suốt lây dính làm cho miệng huyệt dường như lấp lánh óng ánh hơn, cho dù là người đã duyệt qua vô số tiểu huyệt thì anh cũng chưa từng gặp qua một tiểu huyệt tươi đẹp và mê người như vậy. Hiện cô ngoan ngoãn nằm đó banh rộng hai ͼhân, bộ dáng yếu ớt không hề phòng bị mặc người bày bố như vậy thì sao có thể không thu hút đàn ông như bị lửa dục thiêu đốt cho được.
Bạc Diễm Tịnh điều chỉnh tốt hô hấp, nửa quỳ ở giữa hai ͼhân mở rộng của Nhan Cừ, anh vươn hai ngón tay nhẹ nhàng banh ra hoa môi đã nở rộ, nhìn thẳng vào tiểu huyệt mẫn cảm trước mắt có hơi co rút lại một chút, e lệ phì phèo phun ra một chút nước dâm, anh nhẹ giọng mở miệng an ủi nói “Thả lỏng, đừng khẩn trương.”
Vừa dứt lời, càng nhiều dâm dịch từ khe thịt thật nhỏ giữa hai hoa môi chảy ra, Bạc Diễm Tịnh khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, cảm thấy cổ họng khô khốc.
Nhan Cừ cảm giác được lòng bàn tay nóng bỏng của bác sĩ đang dán lên bắp đùi mình, nơi đó chưa bao giờ bị người khác đụng vào giờ đang cảm nhận được một trận ngứa ngáy, cô nhịn không được muốn khép hai ͼhân lại, hơn nữa tiểu huyệt bí ẩn còn đang bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào, làm tiểu huyệt kích động mà không ngừng mấp mấy tiết ra dâm dịch, tình cảnh này quả thật quá xấu hổ thẹn thùng mà.