⬅ Trước Tiếp ➡
Kim Trí Tú ôm lấy Trân Ni vào nhà, hướng về toilet rồi đặt Trân Ni vào bồn. Có vẻ như trận đánh lúc nãy chỉ mới xảy ra cho nên không để lại quá nhiều thương tích, chỉ có vết thương trên trán lúc trước có vết khâu bây giờ bị va chạm nên vết thương bị toét ra, chảy máu. Trí Tú lấy hộp thuốc y tế, cẩn thận băng bó và vệ sinh lại miệng vết thương. Trân Ni liền cau mày vì thuốc đỏ ngấm vào có chút đau rát. Trí Tú nắm lấy tay cô xoa xoa, động viên cô.
Thấy Trân Ni có vẻ ngoan ngoãn để cô vệ sinh vết thương, Trí Tú có chút ngập ngừng nhưng rồi cũng đưa tay đến cúc áo sơ mi của Trân Ni định cởi đồ Trân Ni ra vệ sinh cơ thể. Trân Ni ngại ngùng, nắm chặt áo.
"Đừng sợ..." - Trí Tú nhẹ giọng
Trân Ni vẫn không buông tay, vẫn giữ chặt áo mình.
"Cơ thể em... tôi đã nhìn thấy hết rồi"
Trí Tú dịu dàng nói. Trân Ni lúc này càng thêm đỏ mặt, không biết được lúc Trí Tú nhìn thấy cơ thể xấu xí của cô có thêm ghét bỏ không? Điều đó làm Trân Ni lo lắng.
"Trân Ni... ngoan nào. Để tôi giúp em"
Trí Tú nhẹ nhàng đặt tay lên tay Trân Ni, từ từ cởi tay cô ra, Trí Tú liếm môi, chầm chậm tháo từng chiếc cúc áo. Đầu tiên là áo sơ mi, tiếp theo là chiếc bra đen, chiếc bra vừa tháo khoá thì hai khoảng vun tròn liền nhảy tưng lên, đứng sững. Trí Tú nuốt khan, cố gắng giữ lấy nhịp thở.
"Để tôi tự cởi"
"Ừm" - Trí Tú nghe xong thì gật đầu rồi xoay mặt đi, mặt cô lúc này đã đỏ như cà chua chín, thở phì phì.
"Xong rồi"
"Ừ"
Trí Tú xoay người lại, chân như muốn nhũn ra, Trân Ni ở trước mặt cô đẹp như một nàng công chúa, nước da trắng mịn, đôi gò bồng to tròn, trên đỉnh là hoa tâm hồng hào bé xíu. Trí Tú liếc ánh nhìn xuống bên dưới, Trân Ni đang ngồi quỳ nên chỉ có thể thấy được cặp mông to tròn.
"Bác sĩ Kim" - Trân Ni lên tiếng gọi, xoay đầu nhìn cô
"À ừ..."
Trí Tú bước lại gần, ngồi lên thành bồn, nhấn nút xả nước. Nhìn dòng nước ấm đua nhau chảy dài trên cơ thể Trân Ni sáng bóng, vài giọt còn đọng lại trên bầu ngực Trân Ni, điểm thêm sự quyến rũ. Trí Tú cầm lấy bông tắm, đặt nhẹ nhàng lên cơ thể Trân Ni, bông tắm từ từ lướt trên da thịt cô, từ xương quai xanh rồi di chuyển đến ngực.
"Bác sĩ Kim... tại sao chị lại đối xử tốt với tôi như vậy?" - Trân Ni vẫn cúi mặt, giọng lí nhí hỏi Trí Tú
"Vì em là một cô gái đáng yêu" - Trí Tú không hiểu hàm ý sâu xa của Trân Ni, vui vẻ đáp lời.
"Tôi biết chị chỉ xem tôi như em gái, nhưng Bác sĩ Kim... chị đừng đối xử tốt với tôi như thế. Tôi sợ tôi sẽ đi quá giới hạn của mình với chị" - Trân Ni run run, bao nhiêu sự can đảm đều được cô đặt hết vào trong câu nói.
Trí Tú vừa nghe Trân Ni dứt câu thì tay cũng dừng lại, tay đang chống ở thành bồn đưa đến nắm lấy cằm Trân Ni kéo mặt Trân Ni ngước lên đối mặt với cô. Trân Ni ngại ngùng, ánh mắt liếc đi nơi khác không dám đối mặt với Trí Tú.
"Trân Ni...."
Trí Tú vừa gọi tên cô, đôi môi liền áp xuống chạm lấy môi Trân Ni. Trân Ni bị bất ngờ nhưng cánh môi đã nhanh chóng bị Trí Tú chiếm tiện nghi, Trí Tú tách lấy đôi môi mềm mại của Trân Ni, len lỏi chiếc lưỡi ấm nóng của mình vào khoang miệng cô, tìm đến chiếc lưỡi rụt rè của cô mà cuốn lấy. Trân Ni như kẻ say không khống chế được lý trí, mặc kệ cảm xúc của bản thân, hoà cùng nhịp điệu của Trí Tú.
"Ưmmm"
Tiếng rêи ɾỉ của Trân Ni phát ra từ vòm họng, Trí Tú càng đẩy nụ hôn thêm cao trào, Trân Ni bị mất thăng bằng liền nhướng thẳng người, vòng tay ra sau ôm lấy cổ Trí Tú. Trí Tú buông chiếc bông tắm trên tay mình, một tay vịn lấy eo Trân Ni, tay còn lại tìm đến một bên ngực Trân Ni xoa nắn.
"Ahhhh~"
Dòng nước vẫn không ngừng chảy xuống, hai thân thể vẫn không ngừng hoà vào nhau, Trân Ni kéo Trí Tú vào bồn, chiếc áo sơmi trắng bị thấm nước dính vào da thịt, chiếc bra màu đen bên trong cũng hiện ra trước mắt. Trân Ni lật người, ngồi hẳn lên người Trí Tú, cúi mặt đẩy nụ hôn thêm sâu, chỉ đến khi trút hết đi không khí trong lòng ngực mới rời đi.
Cả hai thở hổn hển, mặt đối mặt với nhau một lúc lâu, Trí Tú liếc mắt mình xuống cơ thể của Trân Ni, Trân Ni liền cắn môi, nhắm chặt mắt, thật sự không muốn nhìn thấy biểu cảm của Trí Tú khi nhìn thấy cơ thể cô.
"Trân Ni... mở mắt ra" - Trí Tú nhẹ nhàng nói
"Cơ thể của em rất đẹp"
Trí Tú vuốt ve, dịu dàng như thể cô trân quý Trân Ni.
"Đừng xấu hổ... đối với tôi, em rất đẹp"
Trí Tú vừa nói dứt câu thì hé môi ngoạm lấy đỉnh hoa tâm, hai tay vòng ra sau lưng Trân Ni đẩy cơ thể Trân Ni về phía trước, áp sát cơ thể Trân Ni vào cơ thể cô, đôi môi Trí Tú như muốn nuốt lấy bầu ngực căng tròn của Trân Ni.
"Ahhhh~ Bác sĩ Kim"
Trân Ni rêи ɾỉ, tay luồng vào tóc Trí Tú. Trí Tú nghe được Trân Ni gọi tên mình thì như được tiếp thêm sức mạnh, càng gắt gao ôm siết lấy Trân Ni.
"Ưmmm"
Chiếc lưỡi ẩm ướt cuốn lấy nhũ hoa, khiến nó cứng lên đứng sừng sững, Trân Ni run run, kɧoáı ©ảʍ chạy dọc lưng cô khiến cô rùng mình. Trí Tú lướt môi mình xuống bên dưới, chầm chậm hôn lên khắp nơi, hôn lên cả những vết sẹo trên người Trân Ni, dừng lại ở cánh rừng nhỏ. Trí Tú thật sự muốn cảm thán, trước mặt cô là vẻ đẹp mà cô chưa từng nhìn thấy qua. Trân Ni ngại ngùng, lấy tay che lại.
"Tôi muốn được hôn lên cô bé của em" - Trí Tú dịu dàng nói, nhẹ nhàng gỡ lấy tay Trân Ni đang che chắn.
⬅ Trước Tiếp ➡