⬅ Trước Tiếp ➡
Vốn dĩ cưới cô là do gia tộc bức ép, bây giờ thì tốt rồi, cô vừa tới liền tặng cho anh một món quà quá lớn, thật sự là làm cho tam quan của anh có đột phá mới.
Mộ Dạ Lê lau máu trên khóe môi một hồi, con nhóc đáng chết này, bây giờ còn dám cắn mình.
anh tức giận liền muốn kéo cô lại.
Nhưng mà lần này, Diệp Chanh sớm có đề phòng, một tay chụp lấy đầu vai của anh,nhanh chóng cô liền nương theo vai anh mà lùi về phía sau, mười phần mạnh mẽ, giống như một chú mèo.
Mộ Dạ Lê kinh ngạc, quay đầu lại, có chút ngoài ý muốn nhìn cô.
anh thử ra tay thăm dò một lần nữa, lúc này đây, Diệp Chanh tốc độ càng mau, trực tiếp dùng một đón lấy tay anh, cùng đầu gối đánh thẳng đến người anh.
Chỉ là lần này còn chưa kịp đánh tới, anh đã dùng tay chận lại đầu gối của cô, cô hoảng, không nghĩ tới tốc độ của anh nhanh đến như vậy, lại lần nữa xoay người, động tác nhanh nhẹn, thẳng đến đẩy anhra, vòng đến phía sau kéo ra khoảng cách an toàn đối với anh.
Ánh mắt Mộ Dạ Lê thêm sâu thẳm, “Em biết Triệt Quyền Đạo?”
A, cô biết nhiều thứ lắm ~~`
“Đao nhỏ chém trâu, cũng không ra gì, cảm ơn, cảm ơn.”
Động tác của cô mười phần nhanh nhẹn thật không giống một cô gái nên có chút nào.
Mà ngoài ý muốn là, lúc cô nhảy lên, mỗi đường cong trên cơ thể cô, giống như càng đẹp hơn, mà lúc này thái độ điềm đạm, đều đặc biệt trêu người.
đang muốn hỏi tiếp, thì điện thoại của lão Mộ vang lên.
anh nhìn số điện thoại.
Diệp Tử.
“Diệp Tử, sao vậy?”
“anh Dạ lê, làm sao bây giờ, em, em, em không khỏe, nhưng mà …… hình như em quên không mang theo thuốc……”
Ánh mắt Mộ Dạ Lê trầm xuống, “Chờ một chút, anh lập tức đến ngay.”
Mộ Dạ Lê nói, quay đầu lại nhìn Diệp Chanh thật sâu
Vừa nãy vậy mà lại không kìm nỗi hôn cô ta,phun, phun
~~anh liếm liếm môi dưới, ngoài ý muốn lại thấy hương vị này của cô thật sự làm người ta quyến luyến.……
trên mặt lại đen thêm vài phần, anh xoay người mở cửa phòng, liền đi ra ngoài.
Diệp Chanh nhìn lưng anh, thở mạnh một hơi, còn tốt
Vừa rồi là điện thoại của Diệp Tử?
Diệp Chanh sau khi về phòng, liền mở máy tính ra xem một chút.
Tổ chức đặc công của cô có trang web riêng, chỉ là rất bí ẩn, người thường không có cách vào được, cũng không cách nào tìm ra được.
cô dạo vài vòng cuối cùng cũng tìm được, vừa mở ra, vui mừng phát hiện, đúng là trang web kia, vẫn thời gian kia, này chứng tỏ rằng cô chỉ là nhập hồn vào xác người khác chứ không phải là xuyên qua thời không.
Vậy còn tốt, mọi thứ không hề thay đổi gì.
cô nhanh chóng nhập vào tài khoản đăng nhập của mình, sau đó tiếp tục nhập mật khẩu phức tạp vào.
“Tinh” cô đăng nhập thành công.
cô đem tình huống hiện tại của mình, báo cáo lại.
Trong lòng nghĩ, tổ chức bệnh hoạn này, thấy mình nói này nói kia chắc nhảy chắc chắn sẽ nhảy dựng lên hết
S còn ở đây, tôi, không có chết!
không cần đợi lâu, cô quả nhiên nhìn thấy, tổ chức gửi đến một tin nhắn, trên đó là một biểu tượng cảm thán đến từ đại sư huynh, không thể tin được mọi người rỏ ràng thấy cô rơi xuống vực, không ngờ tới bây giờ cô lại nhập hồn vào người khác., nhưng trong lúc này bọn họ họ hi vọng cô tạm thời đừng nôn nóng, bởi vì chưa tìm được thi thể của cô, nên trước cứ yên tâm làm mợ chủ nhỏ nhà họ Mộ, đợi họ điều tra rỏ ràng mọi chuyện rốt cuộc ra sao.
Diệp Chanh thở dài một hơi.
Điều đầu tiên cô có thể làm, chính là chăm sóc thân thể hiện tại thật khỏe mạnh, thân thể yếu ớt như vậy, liền uổng cho kỹ năng của S, không thể hoàn toàn thi triễn được.
nói nhà bếp làm một ít canh lót dạ, cô nhìn Từ Nhung, liền hỏi, “Chuyện là, tôi muốn ra ngoài mua ít đồ dùng, vậy tiền có thể lấy ở đâu?”
Nếu là bà Mộ, thì chắc tiền nhiều đến hoa mắt đi.
Từ Nhung nhìn cô, nói, “cô hai, chắc cô quên rồi, mấy hôm trước lúc mới gả đến, cô đã chạy theo nóivới ông chủ muốn mua thuốc, ông chủ tức giận quá liền đóng băng tài khoản của cô rồi.”
“……”
Diệp Chanh nghĩ tới, tim liền đau á.
Cái bản thể ngốc này, vậy mà còn dám đòi tiền cha mình đi mua thuốc kích thích.
“Tôi bây giờ ngay cả một xu cũng không có nữa sao?”
“Đúng vậy, cũng may là ở nhà họ Mộ cô không cần lo ăn, lo mặc, không chừng chúng ta sẽ chết đói.”
⬅ Trước Tiếp ➡