⬅ Trước Tiếp ➡
“Nghe nói em thích ăn nem rán, trứng chần nước sôi?” Dạ Thích Thiên hỏi lại.
Diệp Như Mộng ngạc nhiên liếc hắn một cái: “Làm sao anh biết?”
“Đúng là thích thật. Bê những thứ này xuống, thay đổi món cô hai thích.” Hắn nói với người hầu.
Đồng thời, anh và Diệp Như Mộng cũng nhận ra sự tồn tại của Diệp An Kỳ.
Diệp An Kỳ đi tới chỗ cách xa bọn họ ngồi xuống, cười nói: “Hai người không cần để ý đến tôi, cứ tự nhiên.”
Tốt nhất là bọn họ cứ tiếp tục bồi dưỡng tình cảm như vậy, chờ tới khi Dạ Thích Thiên hoàn toàn bị Diệp Như Mộng mê hoặc xong, cô sẽ an toàn tự do.
Đôi mắt sâu thẳm của Dạ Thích Thiên nhìn cô: “Ngồi xa như thế làm gì? Sao vậy, tôi là mãnh thú à?”
“Đâu có, tôi đây là không quấy rầy hai người bồi dưỡng tình cảm mà.” Diệp An Kỳ ăn ngay nói thật.
“Ăn dấm rồi à?” Dạ Thích Thiên nhếch môi.
“Anh nghĩ sao?” Diệp An Kỳ nhíu mày, sao cô lại ăn giấm được!
Là cô lợi dụng tôi
Dạ Thích Thiên cười rất không đứng đắn: “Ngồi lại đây, tôi có lời muốn nói với cô.”
“Thì ở nói ở đây đi, tôi nghe thấy.”
“Lại đây.” Giọng điệu của anh không cho phép người ta từ chối.
Diệp An Kỳ cũng không ngượng ngùng, đứng dậy đi qua ngồi.
Dạ Thích Thiên ngồi ở ghế chủ vị, Diệp Như Mộng ngồi ở bên tay trái của anh, hiển nhiên Diệp An Kỳ phải ngồi ở bên tay phải của anh.
Vẻ ngoài của ba người đều vô cùng tuấn tú, xinh đẹp.
Hình ảnh bọn họ ngồi ở bên nhau, giống như một bức tranh sơn dầu của quý tộc thời Trung cổ, đẹp đến mức làm người ta than vãn.
Dạ Thích Thiên nhìn chằm chằm Diệp An Kỳ: “Ngày hôm qua may mắn mà có cô, mới làm giảm bớt thiệt hại.”
Diệp An Kỳ sững sờ, không nghĩ tới anh sẽ khách sáo như vậy.
Nhưng  thực sự nhờcô mà giúp cho Dạ Thích Thiên giảm đi rất nhiều thiệt hại. Phải biết rằng, anh đào tạo ra một người vệ sĩ, sẽ tốn rất nhiều thời gian và tiền tài.
Bớt đi một ít thiệt hại, thì sẽ kiếm về không ít lợi nhuận.
“Vậy thì sao?”
“Cô nghĩ xem muốn tôi thưởng cho cái gì?”
“Thưởng cái gì cũng được?” Diệp An Kỳ thích thú.
Dạ Thích Thiên cong lên khóe môi: “Nói nghe thử một chút.”
Đầu óc Diệp An Kỳ xoay chuyển, hơi hơi mở miệng:
“Tôi muốn……”
“Nhưng mà, tôi nhớ rõ cô tính kế với tôi.” Lời nói của cô bị Dạ Thích Thiên cắt ngang.
Diệp An Kỳ có loại linh cảm xấu: “Không phải chúng ta đã huề?”
“Huề? Tại sao lại huề?” Dạ Thích Thiên không đứng đắn hỏi.
Da mặt của Diệp An Kỳ rất dày nói: “Tôi không còn trong sạch, anh lợi dụng tôi, không phải đã huề sao?”
“Là cô muốn hạ mình làm người phụ nữ của tôi, việc này sao có thể nói là tôi lợi dụng cô được.”
“Anh……” Diệp An Kỳ xấu hổ buồn bực: “Anh là đàn ông, tôi là phụ nữ, loại chuyện này không phải anh lợi dụng là gì?”
“Vậy cũng không chắc chắn. Nói không chừng là cô được lợi thì sao.”
Diệp An Kỳ tức giận đến cười lạnh: “Tôi không cho rằng đáng để tôi lợi dụng.”
Dạ Thích Thiên hết sức tự tin nói: “Tại sao lại không có? Giá trị con người tôi so với cô cao hơn, mặc kệ là thân phận của tôi, vẻ ngoài, tài sản, tất cả mọi thứ đều ưu tú hơn cô, cô đi theo tôi, không phải là cô được lợi sao?”
“……”
“Bất kể là ai, đều sẽ cho rằng là anh lợi dụng tôi. Hơn nữa, anh cho rằng anh có đáng để tôi lợi dụng sao?”
Bị anh chê bai như vậy, Diệp An Kỳ cũng không tức giận.
Cô cười quyến rũ: “Loại lợi ích này tôi thật không hiếm lạ, bây giờ tôi không nghĩ sẽ lợi dụng anh, anh mau mau thả tôi đi đi.”
“Lợi dụng xong thì muốn rời đi rồi?”
“Anh muốn thế nào?”
Dạ Thích Thiên không đứng đắn cười cười, nhưng đáy mắt mãi mãi không thể tan đi cái lạnh như băng: “Hiển nhiên là còn phải chờ trả xong nợ rồi mới có thể rời đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡