Cầm hồ sơ của hai cô gái này trên tay, cổ tay ông có chút run lên.
Ông chưa từng nhìn thấy cái hồ sơ nào khiến người ta phải đau đầu như vậy. Một người ngay cả mẫu giáo cũng chưa tốt nghiệp, bây giờ trực tiếp vào học năm ba trung học.
Một người việc xấu có đầy, đánh nhau, trốn học, không có cái nào là không tham gia, mười mấy năm thành tích trong các cuộc thi đơn giản chỉnh tề sạch sẽ đến mức cảm thấy mới mẻ.
Tất cả điểm đều là số không .
Không biết một chút gì sao, ngay cả trắc nghiệm cũng làm không được hay sao?
Ông chưa bao giờ thấy hai tập hồ sơ đau đầu như vậy trong đời.
Khó sử liếc mắt nhìn hai cô gái đang ngồi trong góc, ông thầm thở dài.
"Đầu tiên, để hai em ấy kiểm tra thành tích cái đã." Phó hiệu trưởng nói.
Lục Thượng Cẩm nghe vậy, nhíu mày, “thành tích?”
Phó hiệu trưởng trong lòng cảm thấy căng thẳng, cười nói "Ý tôi là để hai người họ làm một bài thi, phân theo lớp dựa vào thành tích, như vậy cũng công bằng với các học sinh khác, ngài thấy thế nào?"
Lục Thượng Cẩm nghĩ về điều đó và cảm thấy rằng những quá trình này cũng cần phải có.
Ông quay đầu lại nhìn, "Cố Mang?"
Nhìn cô gái ngồi khoanh chân trên ghế sofa.
Khuôn mặt đó quá bắt mắt, đôi mắt đen láy lạnh lùng, đuôi mắt nhếch lên cao ngạo, toàn thân toát lên vẻ kiêu ngạo.
Trong giống một tên du con đầu đường cuối chợ.
Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh lạnh lẽo chống đỡ cằm, đầu ngón tay tùy ý nhẹ nhàng lướt trên mặt.
“Không cần phải thi, tôi sẽ vào lớp tệ nhất, Kim Dương sẽ vào lớp tốt nhất.” Cố Mang trầm giọng nói.
Mạnh Kim Dương sững sờ nhìn qua cô.
Lục Thượng Cẩm than một tiếng, không hiểu, "Ý cô là sao? Cô không cùng Kim Dương học một lớp sao?"
“Ừm.” Cố Mang đổi tư thế thoải mái hơn, uể oải nói, “Cô ấy học giỏi hơn tôi.”
Phó Giáo Trường ngay từ đầu cũng là suy nghĩ này.
Nhìn Mạnh Kim Dương có vẽ cũng ngoan ngoãn, xếp đến lớp 1 chắc cũng không có vấn đề gì.
Về phần Cố Mang, có chút khó khăn.
Đây là một vấn đề của học sinh cần phải giải quyết, phải làm gì nếu không khí trong lớp đầu tiên không tốt, điều này sẽ ảnh hưởng đến việc học của lớp đó.
Ban đầu ông ngượng ngùng mở miệng nói.
Bây giờ Cố Mang đã nói như vậy, ông ta cũng vội vàng bày tỏ ý kiến
của mình, "Thật ra lớp nào cũng giống nhau, không có lớp giỏi nhất, cũng không có lớp kém nhất, giáo viên các lớp đều giống như nhaụ"
Lục Thượng Cẩm nheo mắt nhìn về phía phó hiệu trưởng.
Trong lòng cười chột dạ hai tiếng.
Cố Mang không thèm để ý, "Khi nào thì vào lớp."
Thấy Cố Mang đã hạ quyết tâm, Lục Thượng Cẩm khẽ cười, ngả người ra sau, không nói nữa.
Phó hiệu trưởng lập tức nói "Bất cứ lúc nào cũng được, tôi sẽ để giáo viên chủ nhiệm của lớp 1 và lớp 20 đến ngay bây giờ."
Vừa nói, phó hiệu trưởng vừa cầm điện thoại cố định trong tay gọi điện, trên mặt nụ cười cũng không còn gượng gạo như lúc nãy nữa.
Lục Thượng Cẩm “......”
Không ngờ sống trên đời ông lại trải qua cảm giác chênh lệch này.
Lục Ý học ở lớp một.
Lục Dương học ở lớp 20.
Ông đại khái cũng đã hiểu ở lớp 20 là loại người như thế nào.
Một lúc sau, hai giáo viên chủ nhiệm của hai lớp đến phòng phó hiệu trưởng, nghĩ lại cũng thấy xấu hổ.
Con trai của ông thực sự khiến ông phải xấu hổ
ông ấy vẫn nên rời đi trước thì hơn.
Lục Thượng Cẩm hắng giọng đứng dậy, "Ừm, Cố Mang, nếu đã ổn rồi thì tôi còn có việc, đi trước đây, có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi."
Cố Mang nhướng mày, nhỏ giọng nói "Tạm biệt chú Lục."
Phó hiệu trưởng vội vàng đứng dậy tiễn "Lục tổng, đi chậm một chút."
Tiễn Lục Thượng Cẩm đi xong, phó hiệu trưởng trở lại chỗ ngồi xuống.
Nhìn Cố Mang.
Ngoại hình cô quá bắt mắt.
Đôi mắt rất đen, khóe mắt có chút đỏ ngầu, chín phần lạnh lùng, một phần tàn nhẫn.
Tình khí kiêu ngạo.