Cô cắn một miếng xoài khô, nếm thử, vị rất ngon, ngọt nhưng không ngấy, mùi thơm trái cây nồng đậm.
Mạnh Kim Dương cũng cùng nàng ăn chung, ánh mắt cụp xuống bộ dáng cứ như đang muốn điều gì đó nhưng nói lại thôi.
Cố Mang liếc nhìn cô, chống tay lên bàn, lười biếng chống cằm lên đôi tay mảnh khảnh trắng nõn lạnh lẽo, chậm rãi nói "Có chuyện gì thì nói đi."
Mạnh Kim Dương ngượng ngùng cười cười, "Mình cái gì cũng không giấu cậụ"
Cố Mang nhướng mày.
“mình chỉ là nghĩ, mình không thể ở chỗ này mãi mãi.” Mạnh Kim Dương nghiêm túc nói “mình hiện tại tốt hơn nhiều, có thể cùng cậu ra ngoài làm việc kiếm tiền, mình nghe nói nơi này phí hồi phục rất đắt. "
“Cậu muốn đi cùng mình à?” Cố Mang kẹp xoài khô giữa hai đầu ngón tay, thay đổi tư thế, giơ chân lên, bộ dạng vừa lười biếng vừa ngông cuồng, đôi môi mỏng nhếch lên thành hình vòng cung nham hiểm, “Cậu còn không phải người thành niên, làm sao có thể? cùng mình ra bên ngoài kiếm tiền?"
Mạnh Kim Dương sửng sốt nói "Nhưng không phải cậu cũng chưa thành niên sao."
Cố Mang nhướng mày, hơi đến gần cô, nhẹ nhàng chậm rãi, "Mình có thể đánh."
Mạnh Kim Dương nghe vậy, lập tức nhíu mày lại, lo lắng hỏi "Cậu thật sự giúp người ta đánh nhau, để kiếm tiền hay sao? vậy cậu có thị thương hay không? Cậy cởi đồ xuống để tớ kiểm tra xem có bị thương hay không?"
Cô đứng dậy định cởi quần áo của Cố Mang.
Cố Mang nắm lấy tay cô ấy, nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ấy, cô nở một nụ cười , đôi mắt đẹp híp lại một cách lạnh lùng.
"Tôi học được một máy tính, giúp người khác làm vài phần mền, có thể kiếm tiền."
Mạnh Kim Dương nhìn kỹ đôi mắt trong veo của cô, xác nhận cô không có lừa mình, mới thở phào nhẹ nhõm, "Cậu làm mình sợ chết khiếp."
Cố Mang choàng tay qua vai cô, bảo cô ngồi xuống, như hai người anh em nói "Yên tâm, tôi không đánh nhau, tôi chỉ đánh ngươi thôi."
Mạnh Kim Dương “......”
Sự tàn nhẫn của Cố Mang Mạnh Kim Dương đã nhìn thấy nó từ khi cậu ấy mới năm tuổi.
Đúng là không ai có thể làm cậu ấy bị thương được, cậu ấy không bị thương là tốt lắm rồi.
Cậu ấy vốn không phải người thích gây chuyện thị phi, trừ khi người khác khıêu khích trêu chọc cậu ấy trước.
Bị cậu ấy đánh cũng rất đáng đời.
Mạnh Kim Dương ăn một quả dâu tây khô để bình tĩnh lại, sau đó tiếp tục quay trở lại chủ đề chính, "Cố Mang, mình hiện tại thật sự đã tốt hơn nhiều rồi, không cần sống ở chỗ này nữa."
Cố Mang nhìn một vòng môi trường cấp cao của viện an dưỡng "Ở đây rất tốt, vì sao lại không muốn tiếp tục ở lại đây."
Mạnh Kim Dương nói khẽ "Nhưng là mình muốn cùng cậu ra ngoài kiếm tiền, mình ở chỗ này sống mấy năm nay, cậu nhất định tốn rất nhiều tiền."
“Không nhiềụ” Cố Mang nhàn nhạt nói.
Điện thoại đột nhiên vang lên, cô lấy ra, là tin nhắn của Lâm Sương.
Em gái Cố , gần đây cẩn thận, Lục Thừa Châu thuê tất cả các thế lực tìm kiếm em.
Mạnh Kim Dương mím môi một cái vẻ mặt cố chấp, "Cố Mang, cô giúp tôi mời nhiều giáo viên dạy tôi như vậy, thực ra tôi có thể tìm việc làm thêm, một ngày cũng có thể kiếm được không ít tiền, Cố Mang bây giờ tôi có thể tự chăm sóc bản thân mình rồi."
Cô ấy không muốn tiếp tục liên luỵ đến cậu ấy nữa. Hiện tại cô cũng tự có thể chăm sóc bản thân mình.
Cố Mang giương đôi mắt trong veo nhìn cô, "Cậu thật sự muốn ra ngoài kiếm tiền sao?"
Mạnh Kim Dương trịnh trọng gật đầu, "Đúng."
Cố Mang cắn một miếng xoài khô, nhai kỹ, "Như vậy, mình tìm trường học cho cậu, cô đi thi đại học năm nay, thi vào một trường đại học tốt, học xong cũng có kiếm được rất nhiều tiền."
Mạnh Kim Dương ánh mắt nhất thời sáng lên sau đó liền ỉu xìu xuống "Đi học cũng rất tốn kém."
Đây là khoản chi phí không hề nhỏ.