Lâm Tùy Châu nhìn về phía bóng lưng cô, ánh mắt đánh giá cô toàn bộ từ trên tự dưới.
Không cảm thấy như vậy.
"Đi mua chút đồ chơi quần áo cho Lương Thiển, chúng ta trở về đi."
Giang Đường liếc nhìn anh: "Sao vậy, anh mệt mỏi?"
"Lương Thiển sắp trở về rồi, con bé không nhìn thấy ba ba sẽ khóc."
Giang Đường nỗ bĩu môi, thầm mắng một tiếng nô lệ của con gái.
Đến trường một ngày phỏng chừng là mệt mỏi, mấy đứa trẻ về nhà cũng không làm ầm ĩ nữa, đàng hoàng đi chơi, cái này ngược lại là làm Giang Đường bớt lo không ít.
Tới gần buổi tối, Giang Đường bắt đầu cân nhắc một vấn đề rất nghiêm trọng.
Cô có nên đưa ra yêu cầu chia giường với Lâm Tùy Châu hay không?
Ngược lại không phải là cô lập dị bảo thủ, dù sao sáng sớm đều đã ngủ qua một lần, nhưng cô thích yên tĩnh, thêm vào giấc ngủ không sâu, đặc biệt không thích cùng giường với người khác, nếu như Lâm Tùy Châu có tướng ngủ không tốt, lại hay khò khè. . .
Đang nghĩ, người đàn ông đã từ phòng tắm đi ra.
Tóc anh khô một nửa, miễn cưỡng giương mắt đảo qua cô: "Em buồn ngủ thì ngủ trước đi, anh trước tiên đi dỗ Lương Thiển."
"A." Giang Đường gọi anh lại, "Để tôi đi dỗ đi, anh đều mệt mỏi một ngày."
Ánh mắt Lâm Tùy Châu lộ ra hoài nghi: "Em?"
Cô bị nhìn chột dạ, trên mặt vẫn lạnh nhạt như cũ: "Anh nói đúng, làm mẹ, tôi là có rất nhiều thứ không đủ, vì vậy tôi nghĩ nên thay đổi."
Lâm Tùy Châu cười ngâm nga, làm như trào phúng đối với cô.
Anh bỏ lại khăn mặt, nhấc tay cầm kem dưỡng ẩm dành cho nam trên bàn trang điểm lên, tỉ mỉ bôi lên trên mặt, "Được, em đi đi."
Giang Đường thở một hơi, đứng dậy liền đi ra phía ngoài, khi đi tới cửa, bước chân cô dừng lại: "Lâm tiên sinh, nếu như anh buồn ngủ thì ngủ trước đi, không cần chờ tôi."
Lạch cạch.
Cửa khép lại.
Lâm Tùy Châu: ". . ."
Phòng bọn nhỏ ở lầu ba, cô liếc mắt liền thấy cửa phòng ngủ màu phấn hồng nằm ở giữa, phía trên treo bảng hiệu hình vương miện tinh xảo, trên đó viết bảo bối Lương Thiển. Giang Đường đẩy cửa mà vào.
Phòng cô gái nhỏ tràn ngập mộng ảo, chung quanh bày ra búp bê đồ chơi, ở trung tâm giường công chúa, Lương Thiển mặc áo ngủ lụa trắng nghe tiếng thò đầu ra, đáy mắt cô bé lóe lên vẻ vui mừng và chờ đợi nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Giang Đường, từ từ hóa thành thất lạc và bi thương.