Chương 16
Cô miễn cưỡng tựa ở trên ghế salông, tay đặt ở trước bàn nhẹ nhàng gõ gõ, "Cho tôi điếu thuốc."
"A? Trước đây em không hút thuốc lá."
"Bây giờ muốn hút."
Viên Phong mím mím môi, từ trong túi tiền móc ra hộp thuốc lá có nhiều nếp nhăn.
(2/3):
Viên Phong mím mím môi, từ trong túi tiền móc ra hộp thuốc lá có nhiều nếp nhăn.
Cô lấy ra một cái, nhóm lửa, miệng hít sâu, mùi vị khói hương thấp kém lan tràn ở khoang miệng.
Mặt mày Giang Đường bao phủ trong khói xanh mờ mịt, mắt hồ ly nhàn nhạt, càng không hiểu sao làm Viên Phong rung động, nổi lên mấy phần hối hận, nhưng mà nghĩ tới cái lượng lớn của cải kia, anh lại kiên định quyết định của chính mình, chỉ cần có tiền, anh liền có thể trải qua ngày tháng thật tốt; chỉ cần có tiền, liền không cần ngủ trong phòng thuê trải đầy gián, chỉ cần có tiền, người phụ nữ thế nào mà không chiếm được.
"Cút đi."
"Cái gì?"
"Tôi bảo anh cút, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Nói xong, Giang Đường nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Anh bình tĩnh nhìn cô, cuối cùng đứng dậy, hốt hoảng thoát đi.
Nhìn theo bóng lưng Viên Phong càng đi càng xa, hai hàng nước mắt không khỏi từ khóe mắt lướt xuống.
Đây là phản ứng của cơ thể này.
Thì ra Giang Đường là người đáng thương, người mẹ duy nhất của cô coi cô là thẻ đánh cược, xem là công cụ kiếm tiền; người chồng duy nhất coi cô là vật trang trí, cho rằng công cụ tiết dục; đứa trẻ mà cô khổ cực mang thai cũng không yêu cô.
Cô hẳn là xem Viên Phong xuất hiện trong đời cô là hi vọng, nhưng. . .
"Đi ra đi."
Ngón tay trắng nõn của cô nhẹ nhàng gạt khói bụi vào cái gạt tàn thuốc màu trắng men, chờ tro tàn rải rác, phía sau truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.
Tiếng bước chân tiếp cận, người đàn ông mặc âu phục giày da ngồi ở vị trí trước đó Viên Phong đã ngồi.
"Phục vụ, đổi cà phê mà vị nữ sĩ này đã gọi thành sữa bò."
Khúc dương cầm mềm nhẹ trong quán cà phê phối hợp với thanh âm trầm thấp hùng hậu kia của anh, đặc biệt giàu có mị lực.