Cô chỉ cười nhạt "Muốn tôi tha thứ cho cô ta, đúng không?" "Được thôi, bắt đầu từ bây giờ, cô ta biến mất khỏi tầm mắt chúng ta, tránh thật xa, không bao giờ được xuất hiện nữa.
" Thẩm Đường lại khóc, nắm chặt tay áo Mộ Đình Kiêu, nước mắt giàn giụa.
Mộ Đình Kiêu vỗ về tay cô ta, rồi nhìn sang Khuynh Thành "Chỉ là chuyện nhỏ thôi, cần gì phải làm đến mức khó xử thế này?" "Nếu không cần thiết, vậy tôi đi đây.
Nhưng Cố Khuynh Thành vừa đi được vài bước, Thẩm Đường đột nhiên đuổi theo, kéo cô lại.
"Khuynh Thành, cô đừng giận nữa, để tôi đích thân pha cho cô một tách trà xin lỗi có được không?" "Không cần.
" Thế nhưng, Thẩm Đường vẫn cố chấp pha một ly trà rồi chặn cô lại.
Cố Khuynh Thành liếc nhìn ly trà xanh biếc trong tay cô ta, ánh mắt lạnh nhạt "Cô Thẩm, tôi không phải đàn ông, không thích trà xanh.
" Lời này có ẩn ý rõ ràng đến không thể rõ hơn.
Nhưng, Thẩm Đường còn giỏi nhẫn nhịn hơn cô tưởng.
"Được, vậy để tôi pha lại ngay.
" Thẩm Đường cười gượng, lập tức quay lại pha một ly hồng trà.
Cố Khuynh Thành đưa tay ra, vừa định nhận lấy thì bất ngờ, ly trà chao đảo một cái, ngay sau đó, nước nóng rực trong ly hất hết lên tay cô.
"Á... nóng quá " Thẩm Đường là người hét lên đầu tiên.
Cố Khuynh Thành cũng đau, phần tay cô bị bỏng còn nghiêm trọng hơn Thẩm Đường nhiềụ
Cả ly trà nóng gần như đổ hết lên cổ tay cô.
Chỉ có vài giọt bắn lên mu bàn tay của Thẩm Đường mà thôi.
Cố Khuynh Thành cũng sợ đau, cô cũng muốn kêu lên.
Nhưng, khi ánh mắt cô dừng lại ở cảnh Mộ Đình Kiêu lập tức nắm chặt tay Thẩm Đường, cẩn thận kiểm tra cho cô ta... Tất cả tiếng kêu, tất cả ấm ức trong lòng cô, lập tức như một quả bóng lớn bị kim châm vỡ tan.
Không còn phát ra được chút âm thanh nào nữa.
Hà tất phải như vậy? Người ta quan tâm, vốn dĩ không phải là cô.
Vậy thì cần gì phải tự rước lấy nhục? "Tôi đi trước đây.
" Ném lại một câu, Cố Khuynh Thành quay người định rời đi.
"Đợi đã.
" Mộ Đình Kiêu gọi cô lại.
Rất nhanh, đôi chân dài của anh đã bước tới.
Ánh mắt ấy, giấu đầy vẻ quan tâm.
Thẩm Đường hoảng hốt, vội vàng lên tiếng "Đình Kiêu, không sao đâu, vừa rồi là do em không cẩn thận, là em cầm không chắc, không liên quan gì đến Khuynh Thành cȧ.
" Ho... Cố Khuynh Thành nhếch môi, cười lạnh lùng mỉa mai.
Khoảnh khắc vừa rồi, khi Mộ Đình Kiêu bước về phía cô, cô còn tưởng rằng anh đang lo lắng cho cô, quan tâm đến cô.
Tim cô, thậm chí còn có một chút rung động Nhưng thì sao? Chẳng qua chỉ là cô tự mình đa tình.
Người ta chỉ là đến để đòi lại công bằng cho "bảo bối trong lòng" mà thôi.
"Không liên quan đến tôi.
" "Nếu tôi cố ý, thì cả ly nước đó đã hắt hết lên mu bàn tay cô ta rồi, chứ không chỉ vài giọt bắn trúng như vậy.
" Ánh mắt Mộ Đình Kiêu trầm xuống, không hiểu sao lại không kiềm được mà đưa tay nắm lấy cô.
"Khuynh Thành... " Anh cất tiếng, giọng khàn khàn.
Nghe giọng nói quen thuộc và dịu dàng ấy, tim Cố Khuynh Thành mềm nhũn, một nỗi chua xót trào lên nơi lồng ngực.
Thế nhưng, trên mặt cô vẫn cố giữ vẻ cứng rắn.
"Buông ra.
" Mắt cô đỏ hoe.
Mộ Đình Kiêu lại siết chặt hơn một chút.