Đầu lưỡi Giang Ngọc Châu cướp đoạt xâm lấn, đầu lưỡi đảo quanh khoang miệng, tìm kiếm đầu lưỡi mềm mại câu lấy nó cùng nhau dây dưa.
Lương Thanh U bị hắn hôn đến choáng váng đầu óc, vô thức đáp lại hắn, đau đớn nhất thời quên mất, ngay cả bàn tay của hắn đang nhào nặn hai luồng vυ" mềm mại của cậu cũng chưa từng chú ý tới. Thẳng đến khi động tác cắm vào tiểu huyệt rất nhanh, cậu lúc này mới khôi phục một chút lí trí.
"Đừng, đừng ... a ... vào rồi, trướng quá..."
Côn ŧᏂịŧ thô lớn sau khi thích ứng với tiểu huyệt chật hẹp liền không nhịn được muốn khám phá nhiều hơn, gân xanh quanh gậy thịt nổi lên, qυყ đầυ to tròn mài bên trong thịt non mẫn cảm, tốc độ thọc vào rút ra trở nên mạnh bạo, mỗi một lần đều đâm vào nơi sâu nhất, có khi còn đánh vào thịt non mẫn cảm, thao đến nỗi bên trong cậu co thắt lại, phun ra một lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ tưới ướt qυყ đầυ.
“Anh trai, anh chảy thật nhiều nước.” Giang Ngọc Châu thoải mái đến cả người chấn động, kɧoáı ©ảʍ ập đến khiến da đầu tê dại, duỗi tay xuống phía dưới nơi hai người giao hợp, khuấy một ít nước, giơ cho cậu xem.
“Bỏ tay xuống.” Lương Thanh U có chút xấu hổ quay đầu đi, dùng tay che kín mắt không muốn xem, nhưng lại bị hắn kéo ra.
"Xấu hổ sao?" Giang Ngọc Châu mỉm cười nhẹ nhàng, thập phần hưởng thụ bộ dáng thẹn thùng của cậu, động tác phía dưới cũng không vì thế mà ngừng mà còn nhanh hơn, vòng eo cường tráng không ngừng đỉnh về phía trước, côn ŧᏂịŧ lớn ra sức đẩy vào nơi sâu nhất.
“A a a....” Miệng của cậu hé mở, phát ra âm thanh rêи ɾỉ mê người, hai má, mũi đều đỏ bừng, hai mắt rưng rưng khóc thút thít, “Đừng .....a... không cần thao…… "
"Tại sao không cần, anh trai không thích em sao?" Giang Ngọc Châu ôm khuôn mặt cậu hôn lên khóe mắt đẫm nước,còn liếʍ những giọt nước mắt, ánh mắt sâu thẳm khắc sâu bóng hình cậu vào đôi đồng tử, mỉm cười.
"Chính là anh trai câu đẫn em trước, bên trong còn cắn chặt như vậy, rút ra không được."
Động tác cắm vào rút ra cũng không chậm nửa nhịp, cả nguyên cây gậy thịt luôn cắm vào nơi sâu nhất, lại mạnh mẽ rút ra nhưng vẫn để nửa qυყ đầυ tròn trịa ở miệng cửa huyệt ngay sau đó lại đâm mạnh vào, cứ như vậy lặp đi lặp lại trêu chọc cậu khóc ô ô thành tiếng. Mà tiểu huyệt bên trong giống y như lời hắn nói, bên trong như có hàng ngàn cái miệng nhỏ tham lam hút lấy gậy thịt không cho rút ra, mỗi lần cắm vào đêu bám chặt như sam, kẹp đến gân xanh quanh cán gậy nhảy lên.
"Có sướиɠ không, em thao anh như vậy có sướиɠ không." Hắn đem hai chân Lương Thanh U gác lên vai mình, nhìn tiểu hồ ly thân hình trắng nõn trần trụi nằm dưới thân, trong lòng thập phần yêu thích.
Nửa người dưới củaLương Thanh U đều treo trên người Giang Ngọc Châu, cặp mông bị bàn tay to lớn chơi đùa, đem hai cánh mông trắng nõn niết đến đều là dấu tay,bên trong tiểu huyệt là côn ŧᏂịŧ nóng như lửa, cắm đến cậu không ngừng khóc thút thít rơi lệ, cắn chặt môi để không phát ra tiếng rêи ɾỉ kí©ɧ ŧɧí©ɧ thú tính của hắn.
Đúng lúc này, tiếng điện thoại chói tai vang lên.
“này, điện thoại của cậu kìa.” Lương Thanh U vội vàng đẩy hắn ra.
Giang Ngọc Châu có nghe thấy nhưng lười để ý, vẫn như cũ kịch liệt đâm chọc, da^ʍ ngày càng tàn nhẫn, hai tay chụp đánh lên cánh mông đến đỏ bừng, dọc theo bắp đùi dính đầu dâʍ ŧᏂủy̠ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Người gọi đến hình như có chuyện gì đó, chuông điện thoại vẫn không ngừng vang lên, khiến Giang Ngọc Châu có chút khó chịu vì ồn ào, hắn bế cậu lên ôm vào trong lòng ngực, Lương Thanh U vội ôm lấy cổ hắn, chuyển từ tư thế nằm thành ngồi lên cây côn ŧᏂịŧ, Giang Ngọc Châu lúc này mới nhặt điện thoại đang réo liên tục kia, vẫn còn có tâm tình đỉnh vài cái.
Lương Thanh U nhìn nghiêng vào màn hình điện thoại của hắn, đập vào mắt là hai chữ Hạ Lâm.
Cậu khó hiểu: "Sao, sao không nghe máy?"
Giang Ngọc Châu liếc cậu một cái rồi nhẹ nhàng trả lời điện thoại.
"A Ngọc, sao em nghe điện thoại chậm thế? Có chuyện gì sao? Bây giờ em đang ở đâu?"
Ngay sau khi điện thoại được kết nối, người ở đầu dây bên kia lo lắng hỏi một loạt câu hỏi.
"Không có gì."