Lương Thanh U sau khi được đặt xuống thì không đứng nổi nữa, cậu lập tức ngả người ra ghế sô pha, lần này ngồi xuống rất là đau vì hai bên mông đều bị Giang Ngọc Châu đánh đến sưng đỏ, cậu rêи ɾỉ như con mèo đỡ chiếc ghế sofa chậm rãi dựa lưng vào, vuốt dấu vết sợi dây thừng thít chặt cổ tay thổi vài hơi để giảm đau, chớp chớp mắt liền có nước mắt lã chã rơi xuống.
Mông không chỉ đỏ hết cả lên mà còn nổi chi chít những dấu hôn trên tấm lưng trắng như tuyết. Cậu vừa khóc vừa ôm bả vai đang run rẩy trông vô cùng đáng thương, giống như chú thỏ con bị một con sói xám nắt nạt, đôi mắt hồng hồng. Giang Ngọc Châu định tới gần thì thấy cậu bị dọa sợ nhảy dựng lên.
“Cậu đừng tới đây!”
Giang Ngọc Châu bỏ ngài tai vẫn tiến tới, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt cậu, thở dài: “Thanh Thanh, còn chưa có bắt đầu mà đã khóc thành cái dạng này rồi?"
Lương Thanh U mở to hai mắt nhìn, còn chưa có bắt đầu, ý hắn là gì? Hắn còn muốn gì nữa?
Bàn tay đặt trên eo cậu bắt đầu không an phận vuốt ve cậu, trêu chọc nổi lửa, nhìn thấy hai tay hắn dọc theo bụng nhỏ sờ soạng xuống dưới, Lương Thanh U giật mình.
"Làm trò gì vậy! Hôm qua còn chưa đủ sao?"
"Đủ là thế nào, em mới chỉ bắn có một lần ... Đêm đó anh đã khóc và kẹp eo em, năn nỉ hết lần này đến lần khác, anh không nhớ sao? ”Hắn trêu chọc cậu“Lần nào em cũng đáp ứng yêu cầu của anh trai, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào đấy.”
Lương Thanh U bị hắn nói vừa thẹn vừa bực:“Hứ, hôm đó là tôi bị đánh thuốc, bớt ảo tưởng lại đi."
Giang Ngọc Châu nhướng mày "Ồ" một tiếng, từ trên mặt đất nhặt quần áo lên, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc đưa cho cậu."Ăn đi."
Lương Thanh U hoảng sợ nhìn hắn:“Tôi không ăn, đây là cái gì?”
Hắn nhìn cậu thật sâu, sau đó bỏ viên thuốc vào miệng chính mình, nhéo cằm cậu rồi hôn.
"Ưm ưʍ..."
Lương Thanh U muốn dùng chân đá vào bắp chân hắn nhưng lại bị đầu gối hắn kẹp chặt, buộc phải nuốt viên thuốc mà cậu vừa đẩy ra. Sau khi nuốt xuống xong Giang Ngọc Châu vẫn dây dưa không rời, cuối cùng thấy cậu mất dần dưỡng khí mới cắn một ngụm rồi mới buông, tách hai chân cậu ra, dùng bàn tay to nóng hổi vuốt ve tiểu huyệt của cậu, ngón tay véo hai môi âʍ ɦộ rồi véo âm đế nhỏ rồi lại nắm lấy cậu, khiến cậu khó chịu phải đưa tay ra ngăn cản: " Đừng chạm vào ... a ngứa ... "
Giang Ngọc Châu rút tay về, rồi lại lấy thêm vài viên thuốc, nhìn tiểu huyệt vừa bị hắn chạm vào đã nổi lên phản ứng, từ lỗ huyệt mấp máy chảy ra một cỗ dâʍ ŧᏂủy̠. Hắn nhét viên thuốc vào trong tiểu huyệt đang ướt, viên thuốc vừa tiến vào liền bị vách thịt ấm nóng hòa tan, biến thành một vũng nước thẩm thấu bên trong tiểu huyệt.
"Ưm, sao vậy nè ... ngứa quá ... a a a ..."
Cậu nhanh chóng ý thức được viên thuốc đó là gì.
Tác dụng uống vào bụng so với thẩm thấu trực tiếp hiệu quả ơn rất nhiều, cậu lập tức cảm thấy dưới thân nóng ran ngứa ngáy, tiểu huyệt bắt đầu tiết ra dâʍ ŧᏂủy̠ một cách điên cuồng, vừa đói khát vừa co rút. Cậu rất muốn có một thứ gì đó cắm vào nhét đầy rồi thọc vào rút ra để xoa dịu cơn ngứa. Hôm đó chỉ uống một ly rượu đỏ cũng đủ để cậu cảm thấy khó chịu, huống chi bây giờ còn bị nhét trực tiếp vào nơi đó mấy viên.
Cậu ngứa quá.
"Cắm vào, nhanh lên, nhanh vào ... ưm, cái gì cũng được, nhanh cắm vào ..." Lương Thanh U chủ động nắm lấy tay Giang Ngọc Châu đặt vào giữa hai chân mình, lúc này đầu óc trống rỗng, huyệt khẩu phía dưới rất trống rỗng cần được lấp đầy, cậu chỉ muốn hắn vuốt ve mình một chút, dùng ngón tay hắn cắm vào chỗ đó khuấy loạn một phen.
“Anh trai thời điểm phát tao vẫn là đáng yêu nhất.” Giang Ngọc Châu đưa tay cọ xát quanh cửa huyệt, bẻ mông nhét thêm mấy viên thuốc vào cúc huyệt, không đến nửa phút sau, Lương Thanh U khóc rất lợi hại.
"Tôi không thể chịu được nữa, tôi thực sự không thể chịu được nữa, thật sự ... rất nóng lại ngứa ... hức, A Ngọc, giúp tôi ..."
Lương Thanh U lúc này đã hoàn toàn mất đi lí trí, thân thể không ngừng vặn vẹo, da^ʍ mỹ không chịu nổi, sắp bị cơn ngứa điên cuồng kia bức đến điên rồi, muốn dùng ngón tay của mình chạm vào phía dưới nhưng lại bị Ngọc Châu nắm lấy tay, chỉ đành phải kẹp chặt hai chân không ngừng cọ cọ, cố gắng xoa dịu nhưng chỉ là cọ không đến chỗ ngứa mà thôi, cậu vẫn khó chịu sắp hỏng rồi.
Cậu vừa khóc vừa hét, gào thét như một con mèo phát tình, Giang Ngọc Châu siết chặt cổ tay thưởng thức dáng vẻ này một lúc, mới đưa một ngón tay vào thong thả đưa đẩy: “Muốn em giúp thế nào, hả? Anh trai?”
Lương Thanh U ngồi thẳng dậy, muốn nuốt lấy ngón tay ngày càng sâu, cho nó cắm thẳng vào tiểu huyệt ngứa ngáy, nhưng dù sao cũng chỉ là một ngón tay nên thọc chục cái vẫn không bớt ngứa. Ngược lại càng làm cho tiểu huyệt đói khát, chảy ra rất nhiều nước, cúc huyệt phía sau thì hư không, cậu cảm giác mình sắp bị tra tấn đến điên rồi.
"Không được ... vẫn còn ngứa, ngứa muốn chết ... thao tôi đi, xin cậu..."
Mắt cậu bắt đầu lờ đờ không có tiêu cự, cả người mềm oặt vô lực, tao không chịu nổi.
“Thật đáng thương, sao lại khóc thành cái dạng này?” Giang Ngọc Châu bật cười, giả vờ đau lòng ôm lấy cậu, hôn lên những giọt nước mắt đăng lăn tăn trên má, đồng thời tách đùi cậu ra, côn ŧᏂịŧ sớm đã cứng ngắc đặt dưới tiểu huyệt ướt dầm dề thuận lợi cắm vào, nhẹ nhàng dỗ cậu: "Ngoan, côn ŧᏂịŧ lớn cắm vào rồi, không khóc nữa nha, ngoan, một lát nữa sẽ còn có rất nhiều tϊиɧ ɖϊ©h͙ đút cho anh ăn."