⬅ Trước Tiếp ➡
"Người thì nhỏ mà sức lực cũng lớn thật."
Người đàn ông rút khăn giấy trên bàn trà rồi lau máu mũi. Hắn lạnh lùng cười nói: "Ngoan thì cái gì cũng có, hư thì phải bị phạt."
"Giang Ngọc Châu?" Lương Thanh U nghe giọng này rất quen tai, cậu ngập ngừng hỏi: "Là Giang Ngọc Châu phải không?"
Càng nghĩ thì càng xác nhận được, nhịn không được mắng: "Cậu bị bệnh sao? Sao tự dưng lại trói tôi, đồ thần kinh."
Hắn còn không có che giấu mà trực tiếp thừa nhận, vẻ mặt còn khó coi hơn so với Lương Thanh U: "Anh trai, anh thật không ngoan."
"Quả nhiên là cậu, tên thần kinh nhà cậu đang muốn làm cái gì, thả tôi ra."
“A a a……Cậu làm cái trò gì vậy! Không được đánh mông tôi! A a…… Đau quá…… Dừng tay, hỗn đản, dừng tay a……”
Bàn tay liên tục chụp đánh lên cái mông của cậu khiến nó đỏ ửng, đau rát. Giang Ngọc Châu nói: “Anh trai, anh càng mắng em lại càng hưng phấn đấy.”
“Cậu có bệnh, Giang Ngọc Châu, cái tên điên này… Đau quá… đừng đánh nữa!”
Hai tay Lương Thanh U đều bị trói treo, một chân cũng gác lên, đồng thời trọng lượng cả cơ thể dồn lên bàn chân chỉ có ngón chân làm điểm tựa, tự nhiên cậu đứng không vữngrun lên bần bật, bàn tay lớn đó cứ thế vỗ mạnh vào mông cậu, mỗi lần đều đem mông đánh đến đỏ bừng, nước mắt không nhịn được rơi xuống, cuối cùng cậu khóc thút thít như con mèo con.
"Đừng đánh, làm ơn đừng đánh ... Đau quá ... Dừng lại đi..." Cậu hét lên, thân thể xoay người tránh né, nhưng trọng tâm không ổn định, cả cơ thể không đứng vững bất giác đong đưa, lắc lư trong không trung. Nhưng rơi vào tầm mắt Giang Ngọc Châu là cánh mông đung đưa hướng hắn cầu hoan.
Giang Ngọc Châu quả nhiên xác thực những gì hắn nói, Lương Thanh U càng chửi hắn càng hưng phấn, tay chụp đánh cái mông càng hăng say, lực đạo cũng không hề nhỏ, đánh đến khi cậu ô ô kêu to, khóc thút thít. Cuối cùng chịu không được mà mềm giọng cầu xin: "Đừng đánh nữa... làm ơn..."
Giang Ngọc Châu tháo khăn bịt mắt ra, nhìn thấy đôi mắt khóc đến đỏ hoe, ngay cả đuôi mắt cũng phiếm đỏ, nước mắt mờ mịt nhìn hắn lại gục đầu khóc không ra hơi, nhìn vào mà cảm thấy xót xa: "Biết vậy sao không ngoan một chút?"
Lương Thanh U còn không có sức lực để ý tới hắn, không thấy phía sau, không biết mông của mình đã bị đánh đến đỏ bừng, sưng cả lên. Nhìn rất đáng thương nhưng lại phần lớn rất mỹ cảm. Cậu chỉ cảm thấy vô cùng đau, ủy khuất mà khóc nức nở, còn có khuất nhục, cậu từ nhỏ đến lớn còn chưa có ai nỡ đánh cậu đâu.
Giang Ngọc Châu duỗi tay xoa xoa, cảm giác cậu đột nhiên run rẩy, sau đó lại trấn an sờ sờ cậu: “Thanh Thanh, ngày đó sao lại ăn xong liền chạy? Hả?"
Hắn tiếp tục nói: "Lúc tỉnh dậy không thấy Thanh Thanh đâu, em thực sự rất tức giận, gọi rất nhiều cuộc cũng không bắt máy. Rõ ràng là câu dẫn em trước, ăn xong liền muốn xỏ quần chạy mất sao?"
Nói cứ như bản thân ủy khuất lắm ý, người sướиɠ nhất không phải hắn sao, Lương Thanh U không hé răng, trong lòng trộm mắng hắn có bệnh.
Đột nhiên, cái mông nóng rát chợt lạnh, Giang Ngọc Châu ngồi xổm xuống hôn lên cặp mông đỏ mọng của cậu, sau đó thâm tình hôn hạ bộ cậu, mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ mềm mại từng chút một dọc theo gốc rễ của đùi, cho đến chỗ đó chi chít dấu hôn, sau đó dùng hai tay tách khe mông ra, vùi mặt vào trong đó mà cắn hai miếng thịt mềm, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào liếʍ láp, ngay sau đó cái chân chạm đất kia liền run lên.
Lương Thanh U cắn môi dưới phát ra một tiếng run rẩy: "Ha, đừng..."
Đầu lưỡi Giang Ngọc Châu đầu liếʍ nơi đó đến ướt dầm dề, cửa huyệt chấn động phun ra từng đợt dâʍ ŧᏂủy̠, hắn vươn đầu lưỡi liếʍ quang nếp uốn cúc huyệt, liếʍ đến mềm. Cuối cùng, hắn đứng dậy, ôm lấy Lương Thanh U, chậm rãi nhét gậy thịt nóng bỏng của mình vào, ngay lập tức cảm thấy vách thịt mềm trong ruột hấp thu chặt chẽ cắn chặt lấy gậy thịt to lớn của hắn.
"A ...nhẹ chút" Lương Thanh U kêu lên một tiếng.
"Nhẹ? Thao Thanh Thanh đương nhiên phải thao mạnh mới sướиɠ chứ."
Giang Ngọc Châu cười nhạt một tiếng, nắm lấy thân thể của cậu, dập mạnh vài cái, nghe thấy cậu bị làm cho phát run, tâm tình liền vui sướиɠ, cúi đầu hôn lên chóp mũi cậu: "Mấy ngày nay có nhớ "người anh em" của em không? Còn nó thì rất nhớ Thanh Thanh đấy, hận không thể mỗi ngày thao chết anh."
Lương Thanh U không thoải mái khi đứng trên một chân, còn bị hắn chơi như thế này, lập tức muốn né tránh, nhưng lại bị hắn ôm chặt đẩy gậy thịt vào sâu hơn. Xương hông hai người còn dính chặt vào nhau, nhưng hắn còn không ngại đủ. Lực đẩy trở nên nặng hơn, tựa hồ còn muốn đem tinh hoàn nhét thẳng vào trong.
Lương Thanh U nín thở suy nghĩ hồi lâu: “Cậu, tên lưu manh.”
“Đúng vậy, em là lưu manh, nhưng đến tột cùng là ai câu dẫn em trước.”
Côn ŧᏂịŧ thô dài hưng hăng đưa đẩy, qυყ đầυ to lớn va chạm vào từng miếng thịt mềm mẫn cảm bên trong, hắn mạnh mẽ nghiền nát ma xát đường ruột, để kɧoáı ©ảʍ trào ra dịch ruột, bị côn ŧᏂịŧ khổng lồ của hắn đến phát ra tiếng nước nhóp nhép, bắn văng tung tóe.
"A a ... chậm chút....a ..."
Lương Thanh U rêи ɾỉ như con mèo càng chọc vào tâm Giang Ngọc Châu, biểu tình không biết là đang khó chịu hay vẫn nhiều là vui thích hơn, đầu ngón chân cuộn tròn lại, chống đỡ trên mặt đất, cả cơ thể đang run lung lay lợi hại, mà Giang Ngọc Châu lại chơi xấu, thời điểm cậu không chịu nổi nữa lại đỉnh mạnh vào, cắm vào nơi sâu nhất.
Lương Thanh U bị hắn cắm mạnh đột ngột đến hét chói tai, nhón mũi chân liên tục lùi về phía sau, lại bị hắn nhanh chóng bắt trở về. Mỗi lần gần gục ngã thì lại bị Giang Ngọc Châu thao sâu vào tận cùng.
Đến khi thực sự chịu không nổi, Giang Ngọc Châu nhấc chân kia đặt trên cánh tay của hắn, kết quả là cậu hoàn toàn bị treo ở trên không, điểm chống đỡ của toàn thân cũng thực sự ở dưới cúc huyệt đang bị côn ŧᏂịŧ thô lớn cắm, thân thể không nhịn được mà cắn chặt lấy hắn.
Giang Ngọc Châu nắm lấy mông của cậu, côn ŧᏂịŧ tím đen liên tục mài cắm, dọc chân chảy ra nhiều chất lỏng da^ʍ mỹ, hắn nảy ý xấu đánh vào mông cậu một cái, khiến chất lỏng tích tắc rơi vãi xuống đất như mưa, Lương Thanh U gục đầu vào trong ngực của hắn, còn nghe thấy l*иg ngực hắn chấn động vì cười rộ lên: "Thanh Thanh, chỗ đó của anh còn thành thục hơn rất nhiều. Nhìn này, nó kẹp em rất chặt, em hận không thể thao nó nát."
Lương Thanh U bị hắn thao đến khóc nức nở, liên tục lắc đầu: "Từ bỏ ... ô...ô..."
Nhưng Giang Ngọc Châu nào dễ buông, tốc độ cắm càng nhanh hơn mạnh hơn, mỗi lần nhấp đều nặng nề như sắp đâm thủng cậu, cuối cùng, đột nhiên ôm chặt lấy cậu, côn ŧᏂịŧ liên tục "phụt phụt phụt" vào bên trong cúc huyệt mấy trăm cái, thô bạo như dã thú, một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng nóng đặc sệt phun vào thành ruột nhạy cảm.
“A....a, um ——” Lương Thanh U ngửa đầu về phía sau, thịt ruột chịu không nổi tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng mà run rẩy, cuối cùng cũng thừa nhận cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ đó cọ rửa bên trong, cậu sướиɠ đến thét chói tai.
Giang Ngọc Châu thở dốc, cho dù bắn xong, côn ŧᏂịŧ cũng mềm xuống nhưng hắn luyến tiếc rút ra, hắn véo má Lương Thanh U, dùng ngón tay cái đưa vào miệng trộn lẫn với nước bọt ướŧ áŧ. Hắn thỏa mãn cười: "Thật sự rất sướиɠ, anh trai."
Chương sau: Bị hỗn đản vai chính ép uống thuốc kí©ɧ ɖụ© phát tao, vừa khóc vừa thao lên cầu thang
Giang Ngọc Châu: Hôm đó không phải anh trai kẹp chặt không chịu buông sao?
Lương Thanh U: Hứ, hôm đó là tôi bị trúng thuốc, bớt ảo tưởng lại đi.
⬅ Trước Tiếp ➡