⬅ Trước Tiếp ➡
Từ lúc trở về từ du thuyền, Lương Thanh U cảm thấy cả cơ thể mình sắp bị đào rỗng rồi, thận cũng yếu đi rất nhiều. Không biết tại sao Giang Ngọc Châu lại hăng máu như vậy, cứ đè cậu không biết bao nhiêu lần, cuối cùng nhân lúc hắn ngủ say mà mặc quần áo, che mông trộm chạy về nhà.
Nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, đem đồ ăn trong tủ lạnh ăn gần hết, chỗ đó cũng không còn đau nữa. Lúc này mới nhấc mông mặc áo khoác, đi đến siêu thị không xa mua sắm tiếp viện.
Khi thanh toán bằng điện thoại, cậu thấy một số điện thoại lạ gọi cho cậu hơn chục cuộc. Mà ban ngày cậu ngủ cả ngày, điện thoại lại bị tắt tiếng nên không nhận được, mải nhìn điện thoại mà không để ý có người vào chung thang máy đang đứng phía sau, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cậu.
Mãi đến khi lơ đãng bước ra khỏi thang máy, mới nhận ra phía sau có một người đang đi theo, cậu quay đầu lại nhìn, người đó đeo một chiếc khẩu trang đen che gần hết khuôn mặt. Mũ cũng bị kéo xuống rất thấp, Lương Thanh U nhớ ra cách vách nhà mình hình như là một cô gái, đang định hỏi người đó muốn tìm cô ấy phải không thì người đó đột nhiên đẩy cậu.
Cậu bị đẩy loạng choạng bổ nhào vào trước cửa nhà mình, cậu nhanh chóng nhảy vào, còn chưa kịp đóng cửa thì người đàn ông đã chen vào được và khóa cửa lại.
“Anh làm gì vậy!”
Lương Thanh U kinh ngạc nói, trong phòng không bật đèn, lại là buổi tối, khi nhìn lại, chỉ thấy đường nét mờ ảo của người đàn ông, cũng không nhìn rõ bộ dáng của hắn, chỉ ngửi được mùi rượu nồng nặc từ trên người hắn.
Chưa kịp đứng dậy đã bị người đó đè vai, sức lực kinh người, Lương Thanh U giãy dụa mấy lần cũng không tránh được, tuy rằng hoảng sợ, nhưng vẫn biết giữ được ý thức cùng người nọ nói chuyện: "Anh muốn làm gì? Nếu muốn tiền, trong ngăn kéo phòng ngủ có tiền mặt."
Đáp lại cậu là một khoảng thời gian dài im lặng. Người đàn ông đó quỳ một gối ngăn chặnn eo cậu, một tay luồn ra sau gáy hơi nhấc đầu cậu rướn lên, nắm đến đầu cậu phát đau.
"Anh cầm tiền rồi đi được không? Tôi sẽ không gọi cảnh sát đâu." Lương Thanh U sợ là người đàn ông say rượi này không muốn tiền, mà là muốn làm phiền. Ở một bên sờ sờ điện thoại, khi đầu ngón tay sắp chạm vào, người đàn ông bất ngờ giơ tay đập vào gáy cậu một cái.
Cổ của Lương Thanh U ngay lập tức tê rần, ngay sau đó yên tĩnh không phát ra âm thanh nào, hai mắt tối sầm, bị đánh đến hôn mê.
Người đàn ông bế cậu đến phòng khách đặt cậu lên sô pha, sau đó bật đèn trong phòng lên, đèn trong phòng đột nhiên sáng, hắn giơ tay cởi mũ, lộ ra một đôi mắt màu phỉ thúy, âm trầm nhìn người bất tỉnh trên sô pha.
Giang Ngọc Châu lục tung trong nhà, cuối cùng tìm được một đoạn dây thừng.
Lương Thanh U bị hắn treo lơ lửng, sợi dây thừng nối từ đỉnh trần nhà, trói hai tay cậu giơ lên cao. Quần áo dường như bị xé toạc ra một cách thô bạo. Hàng cúc áo trên ngực rơi xuống đất, chiếc áo sơ mi mở rộng để lộ ngực, dải vải dùng để quấn ngực cũng bị xé ra để giải phóng đôi bầu vυ" căng mọng, trên bầu ngực đó là hai núʍ ѵú đỏ tươi đẹp mắt. Ngoài ra còn có một sợi dây gai thô quấn quanh bộ ngực trắng nõn. Thân dưới của cậu bị lột bỏ hoàn toàn, sợi dây gai căng từ ngực một đường đi xuống trói một bên đùi cậu lại rồi treo lên cao, ngón chân phải miễn cưỡng nhón lên mới chống đỡ được cơ thể.
Lương Thanh U tỉnh dậy sau cơn mê, trước mặt là một mảnh đen tối, vài giây sau mới nhận ra mắt đã bị bịt lại, cơ thể cũng bị thứ gì đó trói chặt, có người đang đứng phía sau ôm lấy cậu, thanh thịt nóng hổi cắm vào cúc huyệt cậu đỉnh lộng, mỗi lần nhấp vào đều đong đưa đến lợi hại, cậu vội vàng dùng ngón chân chống đỡ xuống đất, cả người cũng hét lên kích động.
“Mẹ nó, thả tôi ra, anh là ai vậy?”
“Tỉnh rồi?”
Cậu nghe thấy một giọng nói khàn khàn, rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra là giọng của ai. Cậu lắc lư vai sang bên kia để tránh người phía sau, nhưng lại bị người đàn ông đó dập mạnh vào cánh mông khiến cậu đau dữ dội.
“Đừng lộn xộn, tiểu yêu tinh.” Người đàn ông vỗ vào mông cậu hai cái, sau đó thẳng lưng đâm liên hồi.
Sự tức giận của Lương Thanh U đối với người đàn ông xa lạ này còn nhiều hơn cả sợ hãi, cậu không hề nghĩ ngợi, trực tiếp húc thẳng đầu về phía sau, đập vào mũi người đàn ông đó, sau đó lại nghe thấy tiếng khịt mũi đau đớn và lùi lại. Cây gậy thịt cũng rút ra, cửa huyệt chưa thích ứng bắt gặp không khí lạnh mà run run, cậu tức giận mắng: “Hỗn đản, tôi muốn gϊếŧ chết anh.”
P/s: Thời gian tới dĩm sẽ edit tiếp bộ này, mong được m.n đón đọc và ủng hộ ạ ❤❤❤
⬅ Trước Tiếp ➡