⬅ Trước Tiếp ➡
“Sau đó chị em bắt đầu hôn tôi.”
Lần này Lam Chí Vĩ tiếp tục nói mà không cần Tiểu Tiểu Nghệ dẫn đường.
Đôi môi anh đào để lại trên cổ Lam Chí Vĩ đầy giọt nước, Tiêu Tiểu Nghệ không phân biệt được là mồ hôi hay là do sâm panh đổ ra, cô chỉ tham lam hút lấy, chất lỏng này khiến cô say hơn rượu, sau khi cẩn thận liếm môi dần dần lan ra khắp mặt Lan Chí Vĩ rồi dần tiến tới cằm anh, hai môi đưa đẩy qua lại , cuối cùng không biết là ai, có lẽ cùng lúc hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau thò vào miệng nhau, nụ hôn nồng nhiệt kéo dài, cho đến khi nghẹt thở.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người không lảng tránh ánh mắt của đối phương, và cả hai đều nhìn thấy ánh lửa trong mắt nhau.
“Sau đó thì sao?”
Tiểu Tiểu Nghệ run giọng hỏi, Lam Chí Vĩ tráng khí như ngưu, vẻ hiền lành lúc đối mặt Tiêu Tiểu Nghệ khi trước không còn nữa, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị ẩn chứa bản chất của một người đàn ông được cất giấu đi, hung hăng tàn bạo và muốn chiếm hữu, lúc này Tiểu Tiểu Nghệ không còn là cô em dâu dễ thương của anh, mà là một con mồi mà anh đang nhìn chằm chằm và nhất định phải giành lấy.
Anh không trả lời, nhưng đưa ra câu trả lời bằng những hành động., mấy ngày liền Tiểu Tiểu Nghệ cố ý hoặc là vô tình khiêu khích, rốt cuộc kíp nổ Lam Chí Vĩ đã phun trào.
Cơ thể cường tráng bắt đầu hoạt động, anh thô bạo xoay người cô đè dưới thân, cái lưỡi nóng rực liếm hai đầu vú mỏng manh như vũ bão, động tác không nhẹ nhàng cũng không tỉ mỉ, hàm răng cứng ngắc cả hai vú cô ngứa ngáy, nhưng cô lại thích thú với nỗi đau mà anh rể mang lại cho cô, và những ngón tay chui vào mái tóc sau đầu của Lam Chí Vĩ ép anh vào vú mình.
Một tay tay vươn tới giữa hai chân, xé toạc chiếc quần lót đã ướt đẫm, Lam Chí Vĩ bóp chặt côn thịt của mình chống lại huyệt khẩu Tiểu Tiểu Nghệ.
Có lẽ Tiêu Tiểu Kiều nói đúng, tuy lời nói có phần thô tục nhưng chị ấy thực sự thấy được bản chất của mình và em gái giống với mẹ mình. Tiểu Tiểu Nghệ vẫn luôn vẫn duy trì vẻ ngoài thanh thuần bảo thủ nhưng đối với tình dục vẫn luôn có sự khát vọng và ảo tưởng.
Ở tuổi mười hai hay mười ba, cô hay tưởng tượng nhiều thứ với nhiều người đàn ông nhưng không cụ thể một ai, có khi là vương tử ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, có khi sẽ là minh tinh nổi tiếng, hoặc là dứt khoát là một nhân vật do cô tự họa ra, cho đến năm mười bốn tuổi gặp được anh rể Lam Chí Vĩ.
Nhưng xét cho cùng, cô không lớn mật và phóng túng như chị gái hay bà mẹ trẻ của mình, tất cả những gì liên quan đến tình dục chỉ giới hạn trong tưởng tượng của riêng cô, ngay cả anh rể, cô cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ làm chuyện gì đó ngoài đời sống, nhưng mấy ngày nay trời xui đất khiến ảo tưởng của cô trở thành hiện thực, hiện tại cô chỉ còn cách vô số lần mộng tưởng bị côn thịt anh rể đâm vào một bước.
Tuy nhiên bước cuối cùng vẫn chưa tới, côn thịt to lớn lắc lư ngoài huyệt khẩu không chịu tiến lại gần, nụ hôn của Lam Chí Vĩ vẫn thô bạo dày đặc, còn tay kia thì cầm côn thịt điên cuồng vuốt ve.
Sau khi phát hiện ra ý đồ của Lam Chí Vĩ, Tiểu Tiểu Nghệ không khỏi cảm thấy cáu kỉnh, trong lòng như có vô số côn trùng bò lên, cảm giác ngứa ngáy khó chịu khiến cô buông lỏng sự kiềm chế cuối cùng của thiếu nữ rụt rè, hai chân đang trụ ở eo Lam Chí Vĩ dùng sức hướng côn thịt về mình, mông cũng được nâng lên để phù hợp với vị trí côn thịt của Lam Chí Vĩ.
“Anh rể, thao em....”
Lan Chí Vĩ mất cảnh giác trước đòn tấn công đột ngột của Tiểu Tiểu Nghệ, thắt lưng thật sự chìm xuống, quy đầu ướt đẫm chất nhờn khai phá môi âm hộ ướt át không kém, và trong giây tiếp theo, anh đã xâm nhập hoàn toàn. Nhưng vào thời điểm mấu chốt, Lam Chí Vĩ dùng tay chống mạnh người lên, côn thịt to tướng đã chui ra khỏi lỗ.
“Tiểu nghệ.”
“Anh rể, thao em, cho côn thịt cắm em, làm em cầu anh.”
Lúc này Tiêu Tiểu Nghệ giống như Tiêu Tiểu Kiều năm đó, bắt đầu quên hết tất cả la lối khóc lóc hồ nháo, giống một con koala treo trên người Lam Chí Vĩ đong đưa mông tìm kiếm vị trí quy đầu, rất nhiều lần đều thiếu chút nữa thành công.
Rơi vào đường cùng Lam Chí Vĩ lật người cô lại và kẹp chặt cổ cô.
Mông của Tiểu Tiểu Nghệ đang bĩu ra như một con ch* cái chờ được thao, Lam Chí Vĩ gầm gừ nhét côn thịt vào hai chân Tiêu Tiểu Nghệ, kề sát nhục huyệt mà đâm điên cuồng.
“Bang, bang, bang”
Bụng dưới rắn chắc đập vào cái mông vểnh, Tiểu Tiểu Nghệ đang bị đè xuống thật sự nằm sấp như bị chó cái véo gáy, yếu ớt dang rộng cánh tay ở hai bên, lặng lẽ cảm nhận sự sung sướng sự ma sát của côn thịt nóng hổi mang lại, dịch thủy từng đợt tiết ra từ tiểu huyệt xối lên côn thịt đầy gân guốc mạch máu.
“Um... um... um”
Cùng với tiếng gầm rú khiếp người, động tác của Lam Chí Vĩ càng lúc càng nhanh, ghế sô pha nặng nề bị động tác của anh làm lệch hướng, kích thích từ việc cọ xát âm vật đã làm cho Tiểu Tiểu Nghệ đạt đến cao trào.
"A ... a ..."
Như thể năng lượng của một ngôi sao sụp đổ đã tích tụ đến cực điểm, toàn thân Lam Chí Vĩ căng chặt như dây đàn, dùng sức ôm chặt lấy mông Tiểu Tiểu Nghệ, ngón tay bấu chặt lấy, từng luồng nhiệt dán ở bụng nhỏ Tiểu Tiểu Nghệ trào ra.
Sau khi mọi thứ lắng xuống, cả hai nghe thấy tiếng rung từ điện thoại di động mà Lam Chí Vĩ đã ném sang một bên.
Nhìn vào dãy số hiển thị phía trên, Lam Chí Vĩ cau mày, đây là cuộc gọi mà anh phải trả lời.
“Giám đốc.”
“Chí Vĩ tại sao không nghe điện thoại? Không phải tôi đã nói phải giữ liên lạc khi quay lại sao?
“Ngượng ngùng rồi giám đốc.”
“Không có việc gì, sẽ có một cuộc họp đặc biệt cho dự án cải tạo vào lúc 8 giờ sáng mai, anh phải nhanh chóng trở về chuẩn bị, nhanh lên để quay lại đón tôi.”
"Được rồi, tôi sẽ nhanh chóng trở lại ngay.”
Đặt điện thoại xuống, Lan Chí Vĩ cứng ngắc quay đầu lại.
“Tiểu nghệ..”
Không đợi Lan Chí Vĩ nói gì, Tiểu Tiểu Nghệ đã cuộn tròn thân trên sô pha, cười ngọt ngào, sáng lạn nói.
"Em buồn ngủ quá, anh rể, em muốn ngủ tiếp."
⬅ Trước Tiếp ➡