Công chúa hắc đạo
Trong trí nhớ của Tiểu Tiểu Nghệ bất cứ lúc nào Lam Chí Vĩ cũng lạnh như băng, bất kể là nhìn ai, ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh kiên định, nhưng lần này, khi đối mặt với cô, cô lại nhận ra một tia né tránh trong mắt Lam Chí Vĩ. Mặc dù cô cũng hoảng sợ, nhưng sự thay đổi nhỏ này lại khiến trong lòng cô có một gợn sóng lớn.
Ai cũng không nói chuyện, nhìn nhau gật đầu, nụ cười không thay đổi của Lam Chí Vĩ có chút cứng đờ.
“Không phải kêu mấy ngày nữa về sao?”
Tiêu Tiểu Kiều đang chơi trò chơi hỏi.
“À, lãnh đạo vẫn ở Singapore. Sáng mai anh sẽ quay lại đó, lão Điền gọi điện thoại cho anh, nói tối nay có mời minh tinh biểu diễn, muốn kêu chúng ta qua đó chơi.”
“Thao, lão Điền ngày thường vắt cổ chày ra nước, giờ cũng học theo người ta mời minh tinh, ông ta muốn mời chung ta qua chơi sao, có mà sợ nhiều người gây sự kêu chúng ta dọn thì có.”
“Anh biết, dù sao anh cũng đã sống dưới bàn tay của người ta ăn nên làm ra nên việc nhỏ có thể giúp đỡ một chút, hiện tại trước mắt mấy năm nay không giống nhau, luật pháp và trật tự được kiểm soát chặt chẽ và không có gì rắc
rối.”
Lam Chí Vĩ vừa bước vào phòng tắm vừa nói, Tiểu Tiểu Nghệ lại cảm thấy Lam Chí Vĩ nói vậy có chút chột dạ, cô không tự giác bổ não.
“Có phải anh rể biết ngày mai ba mẹ mình trở lại, nên muốn trở về xem chị không?”
“Cắt!” Tiếu Tiểu Kiều cong môi: “Lão Điền vương bát đản này vẫn còn nợ em hơn 4.000 tiền công. Anh muốn đi thì đi, dù sao em cũng không đi, đúng rồi, anh mang theo tiêu Nghệ đi chơi đi, nhìn xem minh tinh bên ngoài bộ dạng như thế nào!”
Lam Chí Vĩ vừa bước một chân vào phòng tắm thì dừng lại, nhưng cũng không nói gì đi thẳng vào.
“Em... không đi.” Tiêu Tiểu nghệ mang vẻ mặt do dự ngồi trên sô pha.
“Đi đi, ở nhà ngốc làm gì, ba mẹ ngày mai về rồi, em muốn ra ngoài chơi cũng không dễ đâu, đi thôi!”
"Không ..."
Tiêu Tiểu Kiều bỏ trò chơi trong tay ra, quay đầu đánh giá Tiểu Tiểu Nghệ.
“Đừng lằng nhằng, nào, để bà chị em lấy cho em một bộ đồ, nếu em đến hộp đêm mà mặc đồ quá bảo thù, người ta sẽ nhìn em như kẻ ngốc.”
Dứt lời chị ấy kéo Tiểu Tiểu Nghệ vào phòng ngủ, rèm cũng chưa kịp kéo đã lột sạch đồ cô ra, ngay bộ nội y màu trắng cũng không tha.
“Dán lên” Tiểu Tiểu Kiều đưa qua hai miếng nhũ dán.
“Dán cái này?”
“Đúng vậy, dán xong đem cái này mặc vào, đây chính là chiến y của chị em!”
Một chiếc áo ống màu đen đập vào mặt Tiêu Tiểu Nghệ, mặc dù Tiêu Tiểu Nghệ nhỏ hơn Tiêu Tiểu Kiều vài tuổi, nhưng bất là kể kích thước hay dáng người đều tốt hơn chị cô, cô mặc vào cái áo ống kia phần ngực không những bị rộng mà còn hơi chật, bầu ngực bị đè ép thành một cái rãnh sâu, áo ôm trọn lấy vòng eo nhỏ gọn của cô.
Phía dưới mặc một cái váy da đen bóng, độ dài tương đương với bộ phận thần bí, đi vào một đôi cao gót cột dây, làm cho đôi chân càng thêm thon thả, trang điểm theo phong cách quyến rũ, nguyên bản Tiểu Tiểu Nghệ dịu dàng ngoan ngoãn giống như thay đổi thành người khác, bộ đồ đã khai phá ra những thứ tiềm ẩn bị chôn vùi trong xương của cô, mị hoặc thiên thành, yêu dã như hoa.
Ở trong suy nghĩ của Tiểu Tiểu Nghệ, chỉ có những người phụ nữ bán nghệ hoặc bán thân mới ăn mặc như này. Họ ăn mặc gợi cảm nhưng có phần thô tục, nhưng đến lượt cô, cô nhìn mình trong gương, thẹn thùng là có, nhưng dưới đáy lòng rất thích.
“Đi, ra ngoài cho anh rể xem!”
Tiêu Tiểu Kiều vô tri vô giác kéo Tiểu Tiểu Nghệ đi ra khỏi phòng ngủ, khi đi giày cao gót, cũng không quen, lảo đảo đi ra ngoài.
Sau khi tắm xong, Lam Chí Vĩ đang ngồi trên ghế sô pha chờ, khi nhìn thấy Tiểu Tiểu Nghệ mặc thành bộ dạng này anh liền sửng sốt.
Tiêu Tiểu Nghệ cúi đầu càng thêm xấu hổ không dám nhìn anh, chỉ có Tiêu Tiểu Kiều cao hứng.
“Lão công, thế nào, bộ váy này trông rất đẹp, trông em ấy có giống em không?”
“A! A! Giống.”
Tiêu Tiểu Kiều quay đầu lại nói với tiểu Nghệ.
“Đừng nhìn anh rể em năm người sáu*, lúc trước chị mặc bộ này câu được hắn thần hồn điên đảo, trực tiếp đè chị lên số pha làm, tất chân đều bị hắn xé rách.”
*năm người sáu: giả bộ nghiêm trang.
Lam Chí Vĩ làm bộ không nghe thấy nghiêng người trốn trở về phòng ngủ thay quần áo, lúc đi ngang qua, Tiêu Tiểu Nghệ phát hiện mặt anh rất đỏ, giống như quả táo.
Không giống như hai chị em trằn trọc hơn một tiếng, Lam Chí Vĩ đi vào, khoác tay áo ngắn rồi quay ra, không thèm nhìn ai bước thẳng ra cửa, trong miệng chỉ khẽ gọi một tiếng.
“Đi thôi, tiểu Nghệ." "
“Ngô” Tiêu Tiểu Nghệ nhỏ giọng đáp ứng liền đi theo sau, Tiêu Tiểu Kiều lại lần nữa kéo lấy cánh tay cô.
“Nha đầu thúi, chị giao cho em một nhiệm vụ, có mấy con đ* thèm khát anh rể em, em giúp chị nhìn chằm chằm hắn, không ngăn được cũng không có việc gì, nhắc nhở hắn đeo bao cao su nhé!”
Tiểu Tiểu Nghệ đỏ mặt ném cho chị ấy một ánh mắt xem thường cứng ngắc bước ra ngoài.
Lam Chí Vĩ lái chiếc Audi dừng ở dưới lầu, đón Tiêu Tiểu Nghệ lên xe, anh lấy dụng cụ sau xe ra, đi lên phía trước xe, lúc sau biển số đã được gỡ bỏ.
Hồi trước ở chung với anh rể trầm mặc cũng không có gì xấu hổ, nhưng hiện tại lại không giống nhau, Lam Chí Vĩ chuyên tâm lái xe, Tiểu Tiểu Nghệ cũng không dám nói chuyện, hơn nữa cái váy kia đứng còn tốt, ngồi thì liền lộ ra quần lót, cô chỉ có bắt chéo tay và dùng ngón tay út móc góc váy để ngăn nó hướng lên, cũng may âm nhạc trong xe đã làm dịu đi rất nhiều sự bối rối. Bài hát "Nowhere to Be Ashamed" của Ban nhạc Leopard rất phù hợp với hoàn cảnh hiện giờ của cô.
Hiện giờ quán bar đều lưu hành việc mời những người nổi tiếng trên Internet biểu diễn. Vài năm trước, các chương trình phát sóng trực tuyến mới bắt đầu, khi đó hộp đêm rất thích mời những diễn viên tuyến ba, bốn tới diễn xuất, đặc biệt là vùng Đông Bắc chưa nhìn thấy cái gì gọi là đại minh tinh, cho nên chiêu này còn đặc biệt hữu dụng, những minh tinh đó đi đến đâu đều bùng nổ.
Cửa hộp đêm bị dòng người chen chúc xô đẩy, hiên nhà chật cứng khách và chào đón khách, Lam Chí Vĩ vừa xuất hiện thì nhân viên tiếp khách liền dừng lại kêu “Lam ca, Lam ca”.
Tiểu Tiểu Nghệ tuy rằng không phải thiếu nữ cấp hai, nhưng có cô gái nào chưa từng mơ mình là công chúa hắc đạo đâu, tình cảnh này giống như giấc mộng của cô, bất quá cô cũng rất sợ hãi, đặc biệt là mình còn mặc thành như vậy, cô cảm giác mỗi người đều đang nhìn chằm chằm mình, chỉ dám bám theo sau Lam Chí Vĩ, Lam Chí Vĩ dường như cảm giác cô ngượng ngùng, hơi hơi mở ra cánh tay, Tiểu Tiểu Nghệ hơi do dự, giơ tay nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay rắn chắc của Lam Chí Vĩ.