⬅ Trước Tiếp ➡

Sơ Niệm thấy lục trạch nhìn chằm chằm vào áo khoác của mình, cái loại ánh mắt nhu tình như nước này của hắn làm cô có chút không thoải mái. Cho rằng Lục Trạch nhìn mình như vậy chỉ để nhớ về Sơ Uyển, nghĩ đến khả năng này, Sơ Niệm nhíu nhíu mày, đem ly rượu đặt xuống, thuận thế đến gần vài bước.
Cố ý hạ thấp thân mình, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, tư thế là mê người, lời nói lại càng ra vẻ khó hiểu
"Anh rể, anh đang nhìn cái gì ?"
Một câu " anh rể " đem suy nghĩ Lục Trạch kéo trở lại hiện thực, cô giống như cố ý vô tình liền thích xưng hô gọi hắn là "anh rể ", tựa hồ lúc nào cũng muốn dùng tới danh xưng này để nhở hắn thân phận hắn.
Liếc mắt nhìn Sơ Niệm , tầm mắt ở trên nơi đẫy đà bèn thu hồi, sau đó buông ly rượu, tiếp theo không phải không có ngoài ý muốn, người nọ trực tiếp ngã xuống ở trong lòng ngực hắn.
Bởi vì nhất thời không đề phòng, thời điểm Sơ Niệm ngã ngồi cằm khảm ở trên vai Lục Trạch , cô nhíu mày ngẩng đầu, thấy một gương mặt anh tuấn gần sát tầm mắt. Gần đến nỗi Sơ Niệm có thể cảm nhận được hơi thở hắn phả ra trên mặt mình.. Trong một khắc, trong đáy mắt hai người đều thu được hình ảnh đối phương
==================================================
Ngón tay hơi lạnh men theo bả vai, đi tới trước ngực, đầu ngón tay như có như không từ rên da thịt lướt qua, khiến cho Sơ Niệm một trận rùng mình, cuối cùng khó khăn lắm ngừng ở bên eo thon dùng sức bế lên, nụ hôn ngay sau đó rơi xuống vành tai Sơ Niệm
"Sơ Niệm, em đây là đang chơi với lửa"
Một câu khơi dậy nghịch phản tâm lý trong đầu Sơ Niệm, tùy ý hắn ở bên tai mình tác loạn, thân thể khẽ dời, lại cố ý cọ dương cụ Lục Trạch.
" Lửa? Cái gì lửa?"
Lục trạch không nói gì, tay đỡ ở eo Sơ Niệm hơi hơi dùng sức, đem thân thể mảnh mai áp sát chính mình
"Nói rõ xem, cái gì mà chơi với lửa? "
Loading...
Cùng lúc đó, áo khoác vướng víu bị Lục Trạch trực tiếp cởi xuống, một phen ném vào trên thảm.
Lọt vào trong tầm mắt hắn chính là thiếu nữ sở làn da trắng nõn cũng áo ngực viền ren. màu đen bao vây lấy kiều nhũ tròn trịa, không tính quá lớn nhưng tựa hồ lại phù hợp với yêu cầu của hắn, dường như nữ nhân này sinh ra là để dành cho hắn
. Bàn tay chụp lên, một phen là có thể đem nó nắm trọn, thiếu nữ ngâm nga một tiếng, Lục Trạch biết rõ là 3 phần ngụy trang, 7 phần diễn xuất nhưng trong lòng hắn lại thực hài hước cùng hưởng thụ.
Toàn bộ bị kéo xuống, bộ ngực căng tròn lập tức đập vào mắt Lục Trạch. Trắng nõn mềm mại, đỉnh anh đào kiều đĩnh đung đưa, Sơ Niệm cố ý lại gần như có nhue không mà cọ cọ, kiều nộn nụ hoa trực tiếp đỉnh ở trước ngực Lục Trạch , cảm giác mềm mại hoạt nộn làm đôi mắt hắn càng thêm thâm trầm.
"Người ta không biết đâu, anh dù sao cũng phải nói cho người ta."
Ngón tay nhỏ dài như ngọc dừng ở trên môi Lục Trạch, Sơ Niệm đột nhiên vươn đầu lưỡi khẽ liếm yết hầu hắn, ở thời điểm hắn khẽ run thậm chí còn ngẩng đầu, vẻ mặt thiên thần vô tội mà gọi Lục Trạch một tiếng "Anh rể ."
Nói xong lại nhìn xuống hạ thân sớm dựng lên lều trại của hắn , khóe miệng nhấp cười, còn cố ý mà dùng tay trêu chọc, cảm giác cứng tựa hồ muốn phá tan tầng vải dệt đang trói buộc....
Sơ Niệm chân tâm lại kề sát vào vài phần, cố ý muốn đụng chạm đến nơi. kia, nhưng cọ vài cái lại chậm rãi dời đi, như thế lặp lại, làm không biết mệt. Thanh âm kiều mị còn cố ý ở bên tai Lục Trạch vang lên
"Thực sự rất lớn nha, anh rể ."


⬅ Trước Tiếp ➡