Chương 5
Thời điểm sắp dùng cơm Sơ Uyển đột nhiên gọi điện thoại đến, nói là giữa trưa cùng nhau ăn một bữa cơm, ngữ khí cứng rắn nghiễm nhiên như là ra lệnh. Sơ Niệm nhướng mày mà nghe Sơ Uyển nói xong liền cắt đứt điện thoại, không rõ Sơ Uyển học từ đâu bản tính áp đặt người khác
Tiếp tục ủ ở trong chăn không muốn rời giường, cư nhiên đối với cái gọi là "Mệnh lệnh" của chị gái, Sơ Niệm cũng là mắt điếc tai ngơ, kết quả không đến nửa khắc, mẹ cô đã khua chiên gõ trống mà chạy lên lầu, giục cô chạy nhanh thay quần áo để ra ngoài, rốt cuộc chị gái cô chính là người bận rộn, nên cũng không cho phép người xung quanh trễ nải.
Sơ Niệm một bên thay quần áo một bên lạnh lùng mà cười, nhiều năm như vậy chị gái cô còn chưa chơi đủ, chuyện gì đều tìm mẹ cha thay mình ra mặt.
Không vội không vàng mà chạy tới địa chỉ Sơ Uyển nói, đến gần đã thấy rõ một bàn người, Sơ Niệm bước chân hơi hơi chần chừ, nhướng mày, nguyên lai " hắn"cũng có mặt.
Ở trước mặt người ngoài, Sơ Uyển từ trước đến nay luôn thể hiện cái gọi là " chị em tốt", thấy Sơ Niệm tới tất nhiên không bỏ qua chào hỏi đầy tình cảm, xong đâu đấy khi Sơ Niệm ngồi yên vị mới đưa thực đơn cho em gái chọn món.
Thời điểm Sơ Niệm xem thực đơn, nam nhân ngồi đối diện từ đầu tới cuối chưa hề biểu lộ cảm xúc gì bỗng nhiên lên tiếng
"Sơ Uyển, son môi này là của em sao?"
Sơ Uyển bởi vì Liên hỏi chuyện mà dừng động tác trên tay, đối diện người nọ lại tiếp tục bổ sung câu
"Tìm được trên xe anh."
Sơ Uyển hơi có sửng sốt, không rõ nguyên do mà nhìn về phía Lục Trạch, không rõ ràng lắm hắn vì điều gì lại hỏi như vậy, cô hiếm khi có cơ hội fùng hắn đơn độc ở chung, càng đừng nói cùng hắn ngồi chung xe. Mặc dù bữa cơm hôm nay bất quá Lục Trạch chi làm theo " quy định " mỗi tuần một lần. Đối với Lục Trạch mà nói đây cũng được xem là một phần " công việc ",hắn giống như không muốn cùng vị hôn thê "Hai người một thế giới". Vì muốn tránh việc phải đối mặt nhau trong không khí tẻ nhạt với Lục Trạch nên Sơ Uyển lấy cớ gọi thêm Sơ Niệm.
Nắm thật chặt muỗng trong tay, Sơ Uyển cuối cùng cũng ôn nhu cười, trong thanh âm có một chút hương vị làm nũng
"Thì ra là lạc trên xe anh, hại em tìm mấy ngày"
Tiếp nhận son môi từ trong tay Lục Trạch, Sơ Uyển tuy rằng trên mặt mang theo tươi cười, nhưng hàm răng lại cắn chặt...
==================================================
Sơ Uyển cố cắn răng nén lửa giận trong lòng, cũng không biết Lục Trạch là cùng hạng nữ nhân nào bay bướm trên xe đến mức rớt lại son môi. Cho dù muốn ám chỉ địa vị của cô trong lòng hắn, hắn cũng không nhất thiết phải dùng phương thức khiến cô nhục nhã như thế này
Một bên Sơ Niệm yên lặng tìm món trong thực đơn, dù bận vẫn ung dung mắt liếc tai nghe hướng về phía hai vị khách cùng bàn, nếu không phải ngại thay cho chị gái, Sơ Niệm sợ đã sớm nhịn không được cười to ra tiếng.
Nhìn mắt Lục Trạch, thấy hắn chuyên tâm dùng cơm, Sơ Niệm cân nhắc hắn vừa rồi hắn làm vậy là có ý tứ gì, cảnh cáo? Ám chỉ? Cũng hoặc là một phép thử? Khép lại thực đơn, Sơ Niệm gọi tới người phục vụ kêu món ăn, xem ra người anh rể tương lai này của cô không phải là đèn cạn dầu như đã nghĩ.
Thời điểm nhân viên phục vụ thu lại thực đơn, Lục Trạch hơi cảm giác khác thường, đảo mắt nhìn về phía cô bé đang cúi đầu chơi di động, nhất phái tự nhiên. Nhưng ai biết được dưới bàn, Sơ Niệm chân co chân dũi ung dung cọ cọ lên chán hắn.