Chương 20
Nắm dây cương cưỡi ngựa rong ruổi vài vòng, Sơ Niệm cảm thấy không sai biệt lắm, chuẩn bị xuống ngựa, lúc này Lục Trạch lại đề nghị muốn đi bên ngoài nơi sân chạy một chút, cô cư nhiên không muốn nhưng kết quả lời cự tuyệt còn chưa tới kịp nói ra, người nọ liền đã không màng cô có n nguyện ý hay khôn, xoay người lên ngựa. Chỉ vài ba kỹ xảo, Lục Trạch đã thành công một tay nắm chặt dây cương, một tay ôm Sơ Niệm vào trong ngực. Sơ Niệm bất ngờ, càng đối với hành vi bá đạo của hắn vạn phần chán ghét, bất mãn mà túm túm cánh tay Lục Trạch, cảnh cáo ra tiếng
"Để em xuống "
Kết quả người nọ lại vờ như không nghe thấy, không những như thế, thậm chí dây cương càng thêm chặt chẽ, vòng tay giữ lấy Sơ Niệm cũng thêm gắn sức.
Ở cự ly gần, tự nhiên cũng có thể cảm nhận được thứ kia kia đỉnh ở phía sau trướng to, vị trí yên ngựa một người ngồi tuy rằng sẽ có dư rất nhiều, nhưng hai người ngồi sát bên nhau, tình huống không gian liền rất hạn chế.
Sơ Niệm hiện tại cơ hồ chính là nửa ngồi ở trên người Lục Trạch, tư thế cực kỳ ám muội. Từ cánh mông, gậy thịt như lửa nóng côn thịt mượn tốc độ lập tức xóc nảy, một chút một chút cọ xát hạ thể cô.
Đồ mặc khi cưỡi ngựa vốn là bó sát người, Sơ Niệm không cần quay đầu nhìn đều có thể cảm thụ đến nơi đó của Lục Trạch có bao nhiêu cường đại, cảm giác dần dần di đến chân tâm cô, cách lớp vải dệt khinh bạc tựa hồ càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng mạnh?
Hai người cũng chưa nói chuyện, Lục Trạch lần này như đã hạ quyết tâm muốn trêu chọc Sơ Niệm, luôn là như có như không mà tư ma xát, mỗi khi đỉnh đến nơi nào đó, chỉ chốc lát sau lại vội vàng ly khai, như là thật sự vô tình mới "Mạo đến cô.
Sơ Niệm vẫn luôn cắn răng, biết rõ là hắn cố ý, nhưng tiểu huyệt bên dưới vẫn là nhịn không được tràn ra mật hoa làm người ta cảm thấy thẹn thùng, một đợt một đợt khiến Sơ Niệm cảm thấy ảo não, như thế nào liền có cảm giác kí chứ? Hơn nữa còn mãnh liệt như vậy?
==================================================
Lục Trạch động tác không vội, nếu lúc này Sơ Niệm quay đầu lại nói, không khó phát hiện trên mặt hắn sớm đã tràn ngập sắc thái tình dục. Bàn tay bao bọc lấy tay cô gân xanh nổi cộm, như là đang cực lực ở ẩn nhẫn cái gì đó, hô hấp dồn dập lại thô nặng, cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa cũng không dễ chịu, đến cuối cùng trừ bỏ trêu chọc cô đồng thời cũng trêu chọc chính mình.
Mật hoa tràn ra càng ngày càng nhiều, dần dần cũng làm quần áo Sơ Niệm, ý thức được sự thật thời điểm này cô túng bách vạn phần, thân thể của mình là như thế nào? Chỉ mới vài ba động tác liền khiến cô sinh ra phản ứng động tình? "Lục Trạch "
Nghiến răng nghiến lợi mà gọi tên hắn một tiếng, ngữ khí cảnh cáo, nhưng hiện tại với dáng vẻ này của cô đối với Lục Trạch mà nói thật là hiếp lực không đáng nói. Cố ý lại kề sát thêm vài phần, hô hấp nóng rực phun ở bên tai Sơ Niệm
"Rốt cuộc không gọi anh là anh rể nửa sao ?"
Loading...
Khi nói chuyện, chân ngựa hơi đảo, có lẽ va phải đá sỏi vướng chân, hai người nhẹ nhàng bị nâng lên, lại thật mạnh ngồi xuống, Lục Trạch rất nhanh nhận ra giữa hai chân mình truyền đến cảm giác ấm áp thấm ướt, hô hấp một phen khó khăn, hắn thừa biết loại cảm giác này có ý tứ gì.