⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi khi, trong vòng tay anh còn mơ hồ hiện lên một thai nhi đã chết.
Đó là con của chúng tôi.
Tôi cố gắng bước đến gần Mạc Trầm, nhưng cơ thể lại không thể cử động. Chỉ có thể đứng yên tại chỗ, từ xa nhìn anh “Mạc Trầm, con giống ai thế? Đưa con cho em xem được không?”
Không có ai trả lời tôi.
Khi bừng tỉnh, tôi chỉ thấy Mạc Hoài đang đứng trước cửa phòng ngủ.
Tôi liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, bây giờ đã là rạng sáng.
"Em rất buồn ngủ." Giọng nói Mạc Hoài chán nản "Nhưng làm sao cũng không ngủ được."
"Cần tôi kể chuyện trước khi đi ngủ cho cậu nghe không?" Tôi thuận miệng hỏi đùa.
Không ngờ Mạc Hoài lại gật đầu “Có thể thử.”
Nói xong cậu cứ thế bước đến bên giường tôi, rồi rằm xuống luôn.
“...”
Đúng là, không thể tùy tiện nói đùa với trẻ con được.
Tôi rất muốn đá Mạc Hoài xuống giường, cảnh cáo cậu rằng không được tùy tiện leo lên giường của người khác phái. Nhưng khi nhìn thấy quầng thâm mắt dày đặc trên mặt cậu, chân tôi đã âm thầm thu lại.
Từ sau khi bố qua đời, có lẽ Mạc Hoài vẫn luôn mất ngủ.
Thôi được, coi như làm tròn trách nhiệm của một người lớn, dỗ trẻ con ngủ thôi, chẳng có gì to tát.
Thế là tôi nghiêm túc kể một câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên xinh đẹp tuyệt trần hạ phàm để trải qua kiếp nạn. Từ nhỏ, nàng đã phải chịu đủ sự coi thường và bắt nạt của bố mẹ lẫn bạn bè. Một ngày kia, nàng bừng tỉnh, nghĩ rằng "Mình đâu cần phải chịu đựng lũ phàm nhân ngu ngốc này?" Thế là với ý chí kiên cường, nàng trở thành đại tỷ nổi tiếng khắp trường, dẫn theo một nhóm đàn em trung thành và tận tâm, đi xử lý hết những kẻ đã bắt nạt nàng, khiến ai ai cũng bị đánh thành đầu heo...”
Mạc Hoài im lặng lắng nghe, suốt cả quá trình không hề chen ngang.
“Sau đó, nàng tiên gặp được một vị Quốc vương anh tuấn và trở thành Hoàng hậu của ngài ấy.”
Khi tôi kể đến đây, phát hiện Mạc Hoài đã ngủ thiếp đi. Cơ thể cậu hơi nghiêng về phía tôi, như thể đã buông xuống tất cả phòng bị.
Hóa ra kể chuyện trước khi ngủ lại có hiệu quả đến vậy.
Tôi khẽ thở dài, đắp chăn lại cho cậụ
Từ đó về sau, Mạc Hoài thường xuyên vào phòng tôi lúc nửa đêm, mang theo vẻ tiều tụy mệt mỏi khiến người ta không đành lòng từ chối, rồi lặng lẽ leo lên giường tôi để nghe kể chuyện trước khi ngủ.
Nhưng như vậy là không được.
Thế là có một hôm, tôi nghiêm túc giáo huấn cậu ấy “Mạc Hoài, cậu đâu phải đứa trẻ ba tuổi, ngay cả mẹ ruột cũng không thể mỗi ngày dỗ đứa con trai lớn như vậy ngủ, hai chúng ta ngày ngày ngủ chung giường càng là điều không nên."
Mạc Hoài cụp mắt xuống “Ừ, mẹ em qua đời khi em mới ba tuổi, đúng là không thể dỗ em ngủ được.”
Hừ.
Thằng nhóc này lại chơi bài tình cảm.
Tôi cau mày “Cậu trước đây chẳng phải rất tự lập sao? Sao bây giờ ngay cả ngủ một mình cũng không làm được?”
Mạc Hoài nhìn thẳng vào mắt tôi “Vì trước đây em không có ai để dựa vào. Nhưng bây giờ khác rồi, chị đã hứa sẽ cùng em nương tựa lẫn nhau, còn nói chúng ta là gia đình duy nhất của nhaụ Vậy nên, em muốn thử dựa dẫm vào chị một chút.”
“...”

⬅ Trước Tiếp ➡